Xuyên Việt – Ngày 1: những người bạn Chính phủ

25/08/2009

Cuối cùng quyết định làm cái việc mà đã dự định làm bấy lâu nay: đi Xuyên Việt. Sáng hôm nay ngủ dậy quyết định không nghĩ ngợi nữa, cứ lên đường, đi đâu thì đi. Đó là cái mở bài cho những lý do mình quyết định lên đường đi xuyên Việt một mình một ngựa – việc mà nhiều người bảo là khùng.

———

Ngày 1: Sài Gòn – Đà Lạt.

Lần đầu tiên quyết định đi xa thế nhưng hầu như chẳng chuẩn bị gì, cứ túm lấy mấy bộ đồ, bộ máy ảnh và cái laptop, thế là lên đường. Thời gian là 9h sáng.

Đường xá ngày thứ 2 chẳng ai đi chơi nên ngoài đường chẳng mấy xe, cái quốc lộ 20 bình thường xe dập dìu thế mà hôm nay chạy thoải mái. Chạy mãi cuối cùng thì cũng thấy được vài bạn đồng hành, mà đau cái là các bạn này toàn là xe biển xanh – xe của nhà nước. Do là xe bảng xanh nên các bạn chạy thoải mái, không lo giới hạn tốc độ. Còn mình là dân đen xe biển trắng nên vào thị trấn phải cặm cụi 50km/h nếu không muốn gửi bằng lái lại. Chạy một lúc đến gần định quán thì mình bỗng để ý thấy 2 xe Ford Expedition đen thùi lùi phía sau qua gương chiếu hậu – đây là dòng xe nhập về cho các xếp trong chính phủ đi – chắc là hôm nay các xếp đi công cán đâu đó ở Lâm Đồng. 2 xe chạy khá điềm đạm chứ không như các bác biển xanh khác, mình chạy đúng tốc độ, 2 bác cũng chạy đúng tốc độ không vượt mình. Xe mình cũng màu đen thành ra nhìn đoàn 3 xe giống như mình là lính lác chạy đầu mở đường cho các bác chạy. Kể ra vậy cũng hay, biết đâu các chú công an nghĩ vậy thì mình cũng đỡ. Thế là mình làm cái nghiệp đi đầu đẫn đường cho 2 bác chính phủ phía sau.

Chạy mãi đến tấm 12h thì đến đèo Bảo Lộc. Đèo đang sửa nên họ chặn xe cả 2 đầu, xuống hóng hớt thì được biết là hôm nào may mắn thì khoảng 1-2 tiếng, hôm nào xui thì 3-4 tiếng. Bụng lúc này đã đói do không ăn sáng, nên mình quyết định thay vì nằm trên đèo chờ thì quay trở xuống chân đèo kiếm cái gì bỏ bụng. Thế là quay xe lại, những tưởng là đã chia tay các bác chính phủ tại đây, ai ngờ chắc các bác chắc cũng quen với việc có thằng dẫn đường nên cũng quay theo mình xuống đèo, và mình tấp vào quán cơm Phương Trang thì các bác cũng vào ăn. Ngồi cạnh bàn mình và nhìn mình cười cười mới kinh!! Đến lúc này thì quyết tâm không im lặng nữa, con người ta sức chịu đựng có giới hạn. Mình quyết định bước sang… chào các bác ấy. Rồi các bác ấy mời mình ngồi ăn chung luôn, thế là mình sà vào ngồi – công nhận chai mặt thật.

Ngồi nói chuyện mới biết là các bác thuộc bộ Kế hoạch Đầu tư, đi lên họp một số dự án với lãnh đạo tỉnh. Mình hóng hớt được khá nhiều nhưng thôi không viết lên đây để giữ bí mật kinh tế cho nước nhà. Các bác hỏi chuyện biết mình lang bạc xuyên Việt thấy có vẻ rất hứng thú, các bác bảo giờ như các bác có muốn làm thế cũng không làm được nữa nên chú mày đi vậy là các anh ủng hộ lắm, trên đường đi có gì thì gọi cho số các anh nhé. Oh, không biết các bác có giúp không nhưng nghe thế là vui rồi.

Ăn xong cả 3 xe lại tiếp tục lên đường, lại đúng đội hình cũ.

Cuối cùng sau gần 2 tiếng thì đèo cũng thông cho xe qua, cái đèo Bảo Lộc ngày xưa thơ mộng, bây giờ thì như là đường Trường Sơn vừa bị đánh bom xong. Cặm cụi chạy đến khoảng 3h chiều thì đến nơi, chia tay các bác chính phủ và mình lang thang đi ăn và cà phê, trong lúc lang thang chụp được một vài cái ảnh cũng hay hay. Ngày đầu kể ra cũng thú vị và có thu hoạch được những tấm ảnh khả quan. Up tạm lên trước vài tấm, khi về mình sẽ cập nhật thêm.

_MG_3387
Đến Đà Lạt thì trời sương mờ mịt, mây giăng giăng trên phố núi

_MG_3402
Rồi hoàng hôn xuống, hôm nay hoàng hôn đẹp lắm

_MG_3447
Rồi mưa, tấm này ngồi trong xe chụp ra

Giờ chuẩn bị trả phòng để tiếp tục hành trình, hôm nay dự định sẽ đổ đèo Dran và Sông Pha đi xuống Phan Thiết rồi ra thẳng Phú Yên ngủ ở Vũng Rô.

---

Mục lục:


#Ký sự

Comments

  1. nguyễn hữu sơn - March 6, 2015 @ 6:34 pm

    chào anh. Em đang tìm loại bản đồ như của anh chụp trên bài viết. mà em không biết tìm ở đâu nên muốn nhờ anh. anh có bản đồ của tỉnh đồng nai không ạ, nếu có anh share cho em với. em tìm cả tháng nay mak không được. huhu. em cảm ơn anh nhiều ạ

    [Reply]

  2. Tường - May 21, 2014 @ 12:43 pm

    Chụp bằng máy ảnh gì mà đep quá ạ

    [Reply]

  3. Thái Nguyên - May 29, 2011 @ 6:38 pm

    Có lẽ được biết đến blog của ban là một điều may …
    Cảm nhận và đồng cảm ….

    [Reply]

  4. HT - January 2, 2010 @ 12:41 am

    1 tâm hồn sâu lắng…

    [Reply]

  5. Khanh - December 20, 2009 @ 2:16 pm

    Lời văn rất dí dõm. Hay!

    [Reply]

  6. neyu - December 16, 2009 @ 8:42 pm

    Mình rất thích những cảnh bạn chụp. Có lẽ vào blog của bạn mình xem hình và đọc ghi chú nhiều hơn là đọc blog.

    [Reply]

  7. Quynh Nguyen - December 11, 2009 @ 11:35 am

    Chào anh Apo’s! Hôm nay rảnh rỗi em lại ghé blog của anh. Em thích lắm khi đọc những bài viết của anh, rồi ngắm những shoot hình anh chụp. Tất cả chẳng chê vào đâu được. Cảm ơn anh nhiều vì qua đó em được biết nhiều hơn những địa danh, thắng cảnh của nước Việt Nam mình thật phong phú, và có thêm kinh nghiệm khi đi du lịch. Và em luôn luôn cảm thấy thư thái hơn mỗi khi đọc blog của anh. Cảm ơn anh vì nhiều lý do nữa. :)

    [Reply]

  8. bagialamcam - September 2, 2009 @ 10:56 am

    Wah, Apo lại chuyển qua chỗ làm mới rồi hả? Dù ở chỗ nào thì cũng làm tốt và may mắn nhé :-D
    Chuyện gặp 2 bác chính phủ cũng thú vị nhỉ, nhưng cũng phải cảnh giác chút vì chẳng may hôm đó không phải là các bác chính phủ mà lại là các bác cướp đường thì cũng sợ lắm đó he..he. Tấm hình hoàng hôn Đà Lạt đẹp thật, yên bình và lãng mạn ^-^

    [Reply]

  9. vietnga - August 31, 2009 @ 10:44 pm

    Em kg làm cho OS nữa à? :)
    Em có muốn gặp anh chồng chị tán phét một chút không? biết đâu có cái gì phù hợp với sở thích xe cộ của em :-D

    [Reply]

    Apo -

    giờ em chỉ làm strategy với OS thôi chị, không còn fulltime nữa. Nghe về “anh chồng” chị Nga lâu rồi mà chưa có dịp gặp, hôm nào có dịp em ghé chơi với anh chị nhé, nhưng giờ chị ở HN rồi, chắc để sắp tới em chạy ra :-D

    [Reply]

    noname -

    đẹp quá

    [Reply]

  10. Quỳnh - August 28, 2009 @ 11:38 am

    Hôm em đi Đà Lạt về, thì cũng bị chặn lại ở khúc đèo Bảo Lộc, do người ta nổ mìn làm đường. Nhưng may mắn 1 cái là khi cho thông xe, người ta cho làn xe đi xuống đèo đi trước. Thế mà khi về nhà cũng gần 10h :(

    Anh chụp hình đẹp quá, em thích tấm mưa ở cuối cùng.

    [Reply]

  11. Khanh - August 25, 2009 @ 5:21 pm

    Đi mà không rủ nha.. về phạt 2 chai.. hehe!

    [Reply]

  12. hienmtd - August 25, 2009 @ 5:20 pm

    Bạn hiền đi Xuyên Việt! Trời mưa ai Đồn Đất Lòng Heo với mình đây ta???

    [Reply]

  13. Dido - August 25, 2009 @ 4:46 pm

    Thích thật đấy, ước gì có thể thỏa chí khám phá như Hiếu. Trước đây thời sinh viên mình cày xe máy rồi, nhưng cũng chỉ được đến tới Huế…
    Chúc chuyến đi thành công, khám phá và chia sẻ đất nước với mọi người nhé Apo.

    [Reply]

  14. Goldmund - August 25, 2009 @ 3:37 pm

    à quên, cái link tôi muốn gửi là http://lamvuthao.blogspot.com/2009/05/viet-cho-on-duong.html

    [Reply]

  15. Goldmund - August 25, 2009 @ 3:37 pm

    Vì bạn sắp/vừa đi qua Dran nên gửi bạn bài này đọc chơi. Đọc xong bạn có thể xóa comment này của tôi để không bị mang tiếng câu view :)

    OO là chỗ anh NTS đúng không?

    [Reply]

  16. butu - August 25, 2009 @ 2:11 pm

    Ah ha… Vậy là anh Hiếu làm ở OglvyOne là làm chung với chị Thắm đồng nghiệp cũ của em rồi… :-D

    [Reply]

  17. xixon - August 25, 2009 @ 1:46 pm

    một mình một “ngựa” ngao du sơn thủy không buồn sao anh Apo?

    [Reply]

  18. athanhcong - August 25, 2009 @ 11:26 am

    Wao, thỏa chí thiệt! Chúc chuyến đi bình an và có nhiều điều thú vị!

    [Reply]

  19. Phạm Minh Toàn - August 25, 2009 @ 10:08 am

    Mới quen Hiếu đợi vào Sài Gòn vừa rồi, hy vọng sẽ có nhiều cơ hội gặp nhau. Chúc chuyến đi thành công!

    [Reply]

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *