Xuyên Việt – Chợ nón Gò Găng

02/09/2009

Chụp xong hoàng hôn ở Bình Tân thì cũng là lúc nhận được điện thoại của anh Long báo vừa đến nơi. Chạy ra bến xe rước anh xong đi thẳng về khách sạn lấy đồ rồi 2 anh em đi thẳng ra Bình Định luôn. Tối nay dự kiến là sẽ lái thâu đêm ra thẳng Bình Định, ở đó theo lời anh bạn là có một khu chợ rất độc đáo mà có lẽ không nơi nào ở Việt Nam như vậy. Chợ họp lúc 2h sáng và kẻ bán người mua mỗi người cầm một cái đèn dầu leo loét để trao đổi với nhau một mặt hàng duy nhất là nón, những chiếc nón lá được làm trong ngày để đến tối mang ra chợ bán.

Chạy xe đêm tất cả các tín hiệu đều dùng đèn, hầu như rất ít khi phải dùng còi, còi chỉ dùng trong một số trường hợp với xe 2 bánh mà thôi. Do đó đòi hỏi một số kỹ năng nhất định, điều đầu tiên là phải biết sử dụng đèn và các quy tắc dùng đèn khi chạy xe. Những quy tắc xin đường, đá đèn xin vượt… Đặc biệt có một số thủ thuật rất quan trọng mà nếu không quen sẽ rất nguy hiểm, một trong những điều đó là thói quen nhìn vào đèn xe ngược chiều, đây là một thói quen rất nguy hiểm mà những người mới chạy xe hay mắc phải, theo tính toán thì khi nhìn thẳng vào đèn pha ta sẽ mất khoảng 3 đến 5 giây ở trong trạng thái loá mắt và ai sẽ biết được trong những giây ngắn ngủi ấy điều gì sẽ xảy ra. Do đó điều quan trọng là phải tập đừng nhìn vào đèn xe, khi thấy xe đi ngược chiều không chịu hạ cod, thì cách dễ nhất là nhìn vào vạch kẻ đường bên phải.

Một thủ thuật nho nhỏ nữa là canh đường, rất nhiều người thường canh đường ban đêm giống như kiểu canh đường ban ngày, nghĩa là nhìn vào cảnh vật xung quanh để canh đường. Cách này rất nguy hiểm vì chạy đêm tốt nhất là canh đường theo vạch kẻ đường bên dưới. Trường hợp không có vạch kẻ đường thì canh theo lề cỏ nhưng tốt nhất là nên chạy chậm lại.
Đường đi miền Trung ban đêm tối đen như mực, chỉ có xe tải và xe khách đường dài chạy, đèn pha sáng trưng. Chạy xe ban đêm nếu đúng ý thức thì khi gặp xe ngược chiều phải hạ xuống đèn cod để không chói mắt và gây nguy hiểm cho cả hai. Thế nhưng những bác tài khu vực miền trung, hoặc các bác tài chạy đường dài Bắc Nam hầu như không biết, hoặc có biết nhưng thiếu ý thức nên 9/10 xe đều cứ để pha sáng trưng bất kể có xe ngược chiều.

Đêm hôm đó một đoạn mưa như trút nước, nhất là sau khi qua đèo Cả, mưa tối đất tối trời, tất cả xe trên đường đèo bò. Mà cái đèn xe Escape cũng không phải là thuộc dạng sáng nữa, trước đi cái Mitsu mình gắn bi-xenon sáng trưng 1 góc trời, đi quen giờ qua cái Escape này không quen cứ phải căng mắt ra mà canh đường, sau đợt này về sẽ nâng cấp bộ đèn lên xenon và projector luôn.

Chạy mãi đến khoảng 1h thì đến Gò Găng – là điểm họp chợ, chỉ còn vài tiếng nữa là chợ bắt đầu họp nên anh em quyết định nằm ngủ trên xe luôn đợi người ta họp chợ. Lúc này trời vẫn cứ mưa lắc rắc mỗi lúc một lớn nên mình bắt đầu lo là trời mưa người ta sẽ không họp chợ nữa, nếu mà vậy thì công cốc mấy anh em chạy thâu đêm để canh họp chợ.

Đợi đến khoảng 2h15 thì bắt đầu thấy lác đác bên kia đường có một vài bóng người phụ nữ cầm đèn. Vậy là vì mưa nên người ta không họp chợ trong con hẻm như thường lệ mà chuyển sang một mái hiên bên đường. Vội đánh xe sang đường và xuống bắt đầu chuẩn bị máy ảnh và tripod.

——

Có đến đây, nhìn tận mắt mới tin được là ở nước ta còn một ngôi chợ kỳ lạ như thế này. Nếu mặt hàng là thịt cá thì còn có thể lý giải được là không bán sớm thì sẽ bị hư. Đằng này mặt hàng trao đổi chỉ là nón. Ban đầu suy nghĩ mãi có lẽ là người ta tranh thủ đi bán nón sớm để lấy tiền buổi sáng ra chợ mua thức ăn về cho cả nhà. Nhưng hỏi ra thì cũng chẳng phải, người ta thu mua nón về rồi cũng để ở nhà thôi chứ cũng chẳng làm gì.

Mình hỏi vậy thì các cô đêm hôm khuya khoắt thế này thức dậy họp chợ làm gì cho sớm để rồi cuối cùng cũng mang về để ở nhà. Và câu trả lời thật bất ngờ, các cô cũng không biết làm gì, chỉ biết đây là tục lệ từ xa xưa lâu lắm rồi, rồi mọi người cứ thế theo thói quen mà làm mãi thôi.

_MG_3783
Phiên chợ bắt đầu trong cơn mưa khuya

Nói là chợ chứ thật ra người bán và người mua rất ít, những người đi thu mua thì chỉ khoảng 3-4 người. Cứ thế họ ngồi đó chong đèn và chờ những người ra bán để thu mua – những người mà cả ngày cặm cụi đan những chiếc nón, để đến tối thành sản phẩm chỉ chừng mười hai mươi cái. Rồi mang ra chợ bán đổi lấy tiền.

_MG_3722

Tuy người bán người mua rất ít, và có lẽ là đều biết nhau cả, vì mỗi ngày chợ đều họp – đúng giờ này, đúng nơi này. Tuy thế nhưng mà tất cả những hoạt động thường có của một cái chợ đều có đầy đủ, cũng có mặc cả, cũng có dỗi hờn chị này mua thấp quá, em sang bán cho chị khác. Tuy rằng 2 chị này và chị khác ngồi kế bên nhau.

_MG_3720

Rồi cũng có săm soi hàng hoá, chê bai để hạ giá xuống, nói chung là tất cả những gì mà một cái chợ bình thường có thì ngôi chợ này đều có. Chỉ khác chăng là quy mô nhỏ xuống đến mức giống như ta đang xem một trò chơi bán nhà chòi của trẻ em.

_MG_3819
Đây là bức ảnh mà mình rất ưng ý, nó diễn tả được lặng lẽ và độc đáo của phiên chợ nơi đây.

Chính vì những cái độc đáo này mà nó làm mình mê mẩn đứng nhìn, rồi chụp. Vì đây có lẽ là ngôi chợ cuối cùng trên đất nước như thế này, một mai không còn nữa thì có lẽ là không còn ở đâu nữa. Mà xã hội thì ngày càng phát triển, cái truyền thống bao đời nay theo lời các chị nói chắc có lẽ cũng không còn giữ được lâu nữa. Mình vui vì đã đến đây vào lúc này, và kịp lưu lại những khoảng khắc quý giá này.

LHL_3244
Một tấm ảnh lưu niệm anh Long chụp mình và anh Bu đang say sưa bấm, trời mưa nên chẳng còn cách nào phải lấy đại cái khăn lau xe che máy ảnh lại :-D

Không uổng công chạy suốt mấy trăm cây số thâu đêm, rồi anh em ngồi trong cơn mưa để đợi chờ suốt mấy tiếng đồng hồ.

---

Mục lục:


#Ký sự

Comments

  1. Vũ Ngọc Thi - August 2, 2011 @ 7:14 pm

    Hi.
    Xuyên Việt một mình nhưng đến Nha Trang thành 3 mình. Cực bắc Việt Nam đâu phải ở Sa Huỳnh.
    Mấy hôm nay lang thang trên mạng tìm đọc thông tin về các chuyến đi xuyên Việt vô tình biết dược Blog Ngọc Hiếu. Đọc 1 lèo các trang tin về chuyến đi xuyên Việt nhưng không hiểu tại sao đến Sa huỳnh lại tắt tịt nhỉ. Bài, hình hay và đẹp ( khen cũng bằng thừa ). Cuối năm nay gia đình tôi dự định đi xuyên Việt theo kế hoạch sẽ đi từ 22 tết đến khoảng 6 tết về đế nhà. Đi vào dịp cuối năm để thưởng thức cái lạnh miền Bắc. Từ SG sẽ đi đến Tỉnh Hà Giang tham quan cột cờ Lũng Cú và cao nguyên đá Đồng Văn. Ngọc Hiếu có nhiều kinh nghiệm xin chia sẽ với. Thân chào

    [Reply]

  2. hieu - July 31, 2011 @ 2:29 pm

    bức ảnh áp chót quá đẹp, ánh sáng tốt và bố cục cũng tốt .chúc mừng bạn nhé, quả không bõ công chờ đợi.bởi có khi cầm máy cả ngày cũng chưa chắc có đc 1 bức ảnh tốt ntn

    [Reply]

  3. phan thành Phát - June 2, 2011 @ 11:02 pm

    em ở Binh Định cũng có nghe nói đến chợ nón này nhưng chưa có dịp đến thăm.hic…Anh ghê thật!!! Em cũng khao khát mình có thể thực hiện 1 chuyến đi xuyên Việt giống anh trước tuổi 30.Em sẽ phải phấn đấu nhiều,nhiều hơn nữa. Cám anh ơn anh đã cho em thêm nguồn động lực…

    [Reply]

  4. Tran Wong - August 29, 2010 @ 1:39 pm

    mặc dù em đã có 1 chuyến xuyên Việt 21 ngày đi thực tế chuyên ngành em học rồi nhưng em vẫn có 1 ước ao có 1 khát khao là đc như anh chu du khắp nước VN 1 mình 1 ngựa thôi! quá đã! thích!thích ^^

    [Reply]

  5. Vanh - February 2, 2010 @ 12:10 pm

    Lặng! Mê mẩn!

    [Reply]

  6. NGUYEN DUC HOA - December 9, 2009 @ 5:30 pm

    qua kham phuc anh… chuyen di mo uoc cua nhieu nguoi!!!

    [Reply]

  7. dipblucee - September 15, 2009 @ 3:18 pm

    Great pics. Mà sao cái cuối cùng lại sách trưng thế bác ơi?

    [Reply]

  8. OverAC - September 14, 2009 @ 12:39 pm

    Đọc bài ở đây không hay bằng bài của Apo:
    http://dulich.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=334460&ChannelID=100

    Hình chụp cũng thua xa lắc.

    Cảm ơn Apo. Đọc bài của Apo không còn là đọc mà là thưởng thức.
    OverAC

    [Reply]

  9. Dũng - September 9, 2009 @ 4:59 pm

    Phiên chợ rất độc đáo và thú vị. Chuyến đi của bác cũng nhiều điều đáng nhớ. Ảnh rất đẹp

    [Reply]

  10. xixon - September 7, 2009 @ 10:12 pm

    anh Apo đang ở miền đất nào vậy? sao lâu thấy anh viết tiếp chặng đường xuyên việt? Chờ khám phá những miền đất mới và những nét độc đáo của các vùng miền qua ống kính của anh Apo đó!Thượng lộ bình an nha anh.

    [Reply]

  11. Chip - September 6, 2009 @ 12:04 am

    Em thích cái ảnh thứ 3 từ trên xuống. Xem cảnh họp chợ thế này mới thấy tội phụ nữ Việt Nam ghê =(

    [Reply]

  12. Quynh - September 4, 2009 @ 3:21 pm

    Hôm nọ em mới đọc về chợ chiếu đêm ở Định Yên (Lấp Vò – Đồng Tháp), nó khác với chợ nón này là sản phẩm họ bán là chiếu. Và người mua thì ngồi 1 chỗ, còn người bán thì đem chiếu đi chào hàng.

    Lý do của chợ chiếu đó họp đêm (theo như em đọc ấy) thì là tại vì ban ngày họ bận bịu với công việc, tối đến thì thư thả nên mới họp chợ.

    Cám ơn anh vì thông tin thú vị này.

    [Reply]

  13. hiến - September 3, 2009 @ 9:30 pm

    Rửa pow đê

    [Reply]

  14. Nguyệt Minh - September 3, 2009 @ 1:48 pm

    thú vị thật! Chúc mừng ảnh Pow của anh luôn…hihi.

    [Reply]

  15. Ngoc Thuy - September 3, 2009 @ 9:24 am

    Anh viết rất hay và rất thực tế. Cảm ơn nhiều vì những bài viết( đặc biệt là các bài viết chuyên môn về tiếp thị trực tuyến); từ ngày đọc được các bài viết của anh thấy như được truyền thêm lửa và yêu đời hơn ;)

    [Reply]

  16. NinhNguyen - September 2, 2009 @ 11:36 pm

    Tuyệt quá, chờ các bài tiếp theo của anh.
    Chúc anh sức khỏe để hoàn thành chuyến xuyên Việt này !

    [Reply]

  17. Le Thanh Hai - September 2, 2009 @ 9:22 pm

    Được đi du lịch với anh bằng cách đọc blog. Dù chưa đi được nhưng vẫn thấy thích. Cảm ơn anh đã share những điều hay trên đất nước mình. :)

    [Reply]

  18. bagialamcam - September 2, 2009 @ 11:28 am

    Rất thú vị. Nếu họp vào 3 rưỡi hay 4h sáng thì còn có thể hiểu được vì có nhiều chợ họp tầm đó, nhưng họp vào lúc 2h đêm và mặt hàng lại là nón thì đúng là kỳ lạ thật.

    [Reply]

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *