Trái chuối

Trưa nay lang thang đi ăn trưa, tình cờ đi ngang một quán nhỏ, bán đủ thứ từ sandwich kẹp đến hamburger, bánh mì thịt. Đứng trước cửa dòm menu thấy có cơm sườn ngon quá nên nhảy vô.

Quán nhỏ chỉ có vài cái bàn nhỏ vừa một người, đa số khách mua take away. Lúc order không biết là quán của người Việt hay người nước ngoài nên mình order bằng tiếng Anh. Tới lúc ngồi ăn dỏng tai nghe mọi người nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt nên mới biết là quán của người Việt. Cái không khí nhộp nhịp, giọng miền Tây rổn rảng trong cái bếp nhỏ, người nhận order, người làm bếp nói vọng ra, người tính tiền… tự nhiên làm nhớ cảm giác mấy quán cơm bình dân ở Việt Nam.

Cơm ăn cũng bình thường, được cái sườn ướp ngon. Ăn xong mình đứng chờ trả tiền, thấy có cái khay để mấy trái chuối (thường bên này mấy quán ăn trưa hay bán thêm trái cây – táo chuối lê gì cũng đồng giá $1/trái), hỏi chú tính tiền: “Chuối này bao nhiêu một trái vậy chú?”. Chú có vẻ hơi bất ngờ, xong cười tươi: “Thôi tặng tặng”.

– “Ý đâu được, đồ chú bán mà”

– “Thôi tặng, lấy đi con, nhiêu đâu, người Việt với nhau hết”

– “Dạ, con cảm ơn chú nhiều”

Đi bộ về văn phòng mà miệng cứ cười cười như đười ươi. Vui gì đâu nơi đất khách quê người!


2 comments On Trái chuối

  • Chào anh,

    Blog của anh rất hay.
    Nhưng làm sao để theo dõi và nhận tin bài mới nhỉ ?

    [Reply]

  • Khách lang thang

    Tái xuất giang hồ đi anh ơi, mấy bài viết của anh đọc nghiền quá đi. Lâu lâu vào lại coi có bài viết nào mới không để còn đọc mà mãi mới có 1 bài. Tự nhiên nhớ lại cảm giác lúc mình học nơi đất khách quê người mới thấy độ gắn kết của anh em bạn bè trong những câu chuyện tưởng chừng như nhỏ nhất.

    [Reply]

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer