Tôn trọng sự khác biệt

14/06/2016

Một trong những điều mình học được những năm gần đây, không biết là do già hơn một chút hay là do môi trường sống xung quanh: đó là tôn trọng sự khác biệt.

Mình chia việc tôn trọng sự khác biệt ra 3 mức độ:

  1. Ai cũng phải suy nghĩ giống mình, đứa nào làm khác là đứa đó ngu.
  2. Đứa nào suy nghĩ khác mình thì… kệ mẹ nó.
  3. Đây là mức ở cảnh giới đặt được mình vào góc nhìn của người khác, vì sao họ lại làm như vậy, suy nghĩ như vậy → từ đó hiểu, thông cảm và xa hơn nữa là học hỏi được gì đó từ họ.

Mình nghĩ mình vẫn đang ở mức 2, chưa lên được mức 3 (đang ráng). Giờ đứa nào phản biện thì mình block chứ không cãi nhau và bắt nó phải suy nghĩ theo ý mình (thời còn ở mức 1).

Những ngày gần đây có câu chuyện về anh chàng người Anh bị tử nạn trên đỉnh Fansipan. Có một số người vô chửi bạn ngu, bạn thiếu kinh nghiệm đi rừng, bạn liều lĩnh, rằng đi rừng đi núi thì phải thế này thế kia, phải chuẩn bị đồ này đồ kia,…

Đó là chúng ta đang áp đặt suy nghĩ của mình, hiểu biết của mình, cách làm của mình lên cho người khác.

Môn này gọi là Free Solo. Trong công ty mình ngồi gần một bạn Product Owner, bạn cũng là một người chơi free solo. Qua những buổi nói chuyện mình hiểu được ở góc nhìn của những người này, chỉ có free solo mới thỏa mãn được đam mê leo núi của họ. Mọi động tác đều phải hoàn hảo, chỉ một sơ sẩy nhỏ là sẽ trả giá bằng chính mạng sống của mình, và chỉ khi đẩy mình tới tận cùng thử thách như vậy họ mới thấy thỏa mãn. Môn chơi đó đòi hỏi người chơi phải có nhiều kinh nghiệm, hành trang phải gọn nhẹ (gần như không có gì ngoài túi bột). Lên nhanh và xuống nhanh.

Bạn nào rảnh coi clip này để biết môn mà bạn người Anh ấy đang chơi:

Ở góc nhìn của chúng ta thì làm như vậy dại dột, nhiều khi mạng sống của người leo núi chỉ hoàn toàn dựa vào vài đầu ngón tay bám ở một mỏm đá chơi vơi hàng trăm mét trên không. Nhưng đó là lăng kính của chúng ta.

Ở lăng kính của Aiden thì biết đâu đó là một bức tranh khác. Họ đam mê với điều họ làm, họ đã sống được hết mình với đam mê của mình, họ biết rủi ro của đam mê, cái giá phải trả và họ chấp nhận điều đó. Chúng ta không hiểu được họ thì cũng không nên chửi họ làm gì. Cái nào khen được thì chúng ta khen, cái nào không mở lòng ra khen được thì thôi, kệ người ta.


#Tạp bút

Comments

  1. Nông dân khát vọng - November 24, 2016 @ 5:31 am

    Đấy là cái thói vô cùng xấu của dân mình, luôn lấy mình ra làm chuẩn để rồi đi phán người khác.

    [Reply]

  2. Nghĩa - July 10, 2016 @ 1:09 pm

    Em thì đang ở mức 2 trong thang đo 3 mức độ của anh nhưng vẫn hay rơi về mức 1, mức 3 thi thoảng cố gắng thì lên được rồi lại rơi xuống :-D

    Về chuyện của bạn người Anh tử nạn ở Phanxipang thì em áp dụng mức 2, cuộc sống của ai, người đó sống và tự chịu trách nhiệm.Em tôn trọng quyết định của cậu người Anh này, nhưng nếu ai đó hỏi em có nên sống hết mình, làm những việc liều lĩnh như chơi free solo giữa rừng thiêng nước độc của Việt Nam chỉ để thỏa mãn cái sung sướng tột cùng khi vượt qua bản thân, kích thích cơ thể tạo ra chất này chất kia để cảm thấy hưng phấn thì em sẽ khuyên họ là đừng, như thế quá nguy hiểm. Hãy sang Việt Nam và chơi trò bịt mắt sau đó đi bộ băng qua ngã tư, cảm giác vượt qua được cũng “phê” lắm mà nếu chẳng may bị đụng chắc cũng khó chết hơn, ít ra ở thành phố còn dễ được đưa đến bệnh viện hơn là từ rừng …

    Em cũng vừa đọc mấy bài trước của anh, 1 bài về tên và 1 bài về cha. Em còn trẻ và không có nhiều trải nghiệm về người thân mất đi, may mắn là em vẫn có thể ăn cơm ngày ba bữa với bố mẹ. Sống hết mình với bản thân và đôi khi là mạo hiểm chắc là điều mà nhiều người muốn và cả em cũng muốn sống như vậy, nhưng với em thì hết mình nhưng không được hết đời. Cơ thể này là của em và nó sẽ làm bất cứ điều gì mình muốn nhưng em nghĩ mình phải có trách nhiệm với cơ thể này, với những người tạo ra và nuôi nấng nó. Em không nghĩ mình là 1 người con tốt, chắc chắn là chưa đủ tốt, vì vậy em lại càng không thể cổ vũ cho cái suy nghĩ sống nguy hiểm như cậu bạn người Anh kia được.
    À còn 1 điều nữa, tên em là Trương Trọng Nghĩa, Trương thì là họ rồi, Trọng Nghĩa thì có nghĩa là nặng về tình nghĩa, ân nghĩa, hiểu đạo nghĩa , sự nghĩa hiệp, ý nghĩa của cuộc sống và sẽ ghi nhớ không quên, đại ý là vậy. Đấy là tên ông nội đặt cho em, em nghĩ để bạn bè gọi mình bằng tên thật cũng là 1 cách để họ hiểu hơn về mình, biết nhiều hơn về mình.

    Hôm nay là cuối tuần em hơi rảnh nên viết hơi dài so với 1 cái “reply” và có thể cũng hơi không liên quan. Em đọc blog của anh cũng lâu rồi và em nghĩ mình cũng không thể đọc “chùa” mãi được, nên chia sẻ lại mới phải đạo chứ :-D . Chúc anh có 1 cuối tuần vui vẻ :)

    [Reply]

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *