Đà Lạt mùa hoa quỳ

14/11/2008

Đà Lạt mùa này đang vào mùa hoa Dã Quỳ, đâu đâu cũng thấy bóng dáng loài hoa này. Thức dậy buổi sớm mai, đi lang thang trên những con đường vắng lặng, cái lạnh se se cùng sự yên bình…

Trong chuyến đi này mình tìm thấy được một thung lũng vàng rực hoa quỳ, nằm khuất sau một vách núi. Đẹp vô cùng…

==================

Mình đặt tên nơi này là “Thung lũng hoa Quỳ”
01
Trong nắng mai
02

Những con đường bình yên của Đà Lạt
03

04

05

06

Hoa ở Đà Lạt
07

Mình thấy chú bé này khi đi lang thang ở Đạ Sa. Ba mẹ đang chăm sóc hoa, cu cậu đứng chơi một mình rất ngoan, cho bịch cốm không đợi ba mẹ nhắc là cảm ơn ngay rất lễ phép.
08

Một loài hoa rất thường gặp ở Đà Lạt
09

Hồng tỉ muội trên một hàng rào
10

Hoa này có một tên rất đẹp, tuy nhiên mình vẫn thích cái tên dân dã của nó: “Hoa trăm ổi”
Khi đi gần những bụi hoa này, có cảm giác như đang đi giữa một vườn ổi chín.
11

hoa Bồ Công Anh
12

Kết thúc bằng 2 tấm tự sướng

Tấm này trông có vẻ lãng mạn bên lò sưởi, nhưng thật ra là đang ngồi nướng khoai
13

Đà Lạt là nơi mà đôi khi đi mấy trăm cây số, chỉ để chẳng làm gì, ngồi và tận hưởng sự yên bình của nơi này.
14

 

• • •

Steve Jobs at Stanford

11/10/2008

Lần đầu tiên mình đọc bài này là cách đây hơn 2 năm, đây là bài nói chuyện của Steve Jobs khi ông được mời đến nói chuyện vào lễ tốt nghiệp của các sinh viên đại học Stanford. Hôm nay lang thang trên YouTube tình cờ lại thấy được video của bài nói chuyện này, có rất nhiều câu nói hay mà mình rất thích trong bài nói chuyện này của ông.

Mình thích cách mà ông truyền tải đến sinh viên, không giáo điều, không nói lý thuyết, không khuyên sáo rỗng, ông chỉ kể những câu chuyện của bản thân mình, và từ đó người nghe tự rút ra những kết luận riêng mình.

• • •

Thương lắm quê hương cơ cực

23/09/2008

Có những câu chuyện trôi qua hàng ngày, đôi khi nó đọng lại mãi trong tôi, mỗi lần nhớ đến lại nao lòng…

Tháng 2 năm 2007

Trong một tối lang thang ở Đà Lạt, trời cũng đã khuya, khuya lắm, cũng tầm 12h… đường phố Đà Lạt vắng lạnh, gió cứ rít từng cơn lạnh, với một người như tôi thì cảnh đó có vẻ lãng mạn thậm chí có phần thích. Rồi tôi để ý trong một trạm xe buýt gần đó, gần bùng binh ở Hồ Xuân Hương, một ông cụ trải ra 2 tấm mền, 1 tấm trải xuống đất để nằm, 1 tấm dùng để đắp… Mọi sự lãng mạn và êm đềm trong tôi biến mất, chỉ còn lại cảm giác xót xa. Tôi dừng lại gửi cụ ít tiền rồi bước đi mà lòng thấy đau. Tôi không biết rồi ông cụ chịu được bao nhiêu đêm lạnh giá của Đà Lạt nữa…

Tháng 7 năm 2008

Gần đây tôi thường đi ngang qua Cầu Kinh, cây cầu bắc qua đảo Thanh Đa. Tôi chú ý một ông cụ thường ngồi bán một vài trái mít, trái bưởi… ít lắm, chẳng nhiều nhặn gì, nếu mà có bán hết mớ đó cũng không biết ông cụ lời được bao nhiều. Vậy mà có những đêm trời mưa lất phất, lạnh lắm… đi ngang vẫn thấy ông cụ trùm 1 cái áo mưa, ngồi co ro… Chỉ ước được nói: “cụ ơi cụ về đi, trời mưa thế này có được ai sẽ dừng lại mua đồ”. Tôi đi qua, không thể dừng lại được vì xe tôi không được dừng giữa cầu – cũng như những người khác đã đi qua… chỉ có đúng một từ có thể diễn tả được tâm trạng của tôi: “đau lòng”, ngay lúc này viết những câu này tôi vẫn thấy đau lòng.

Một đêm khuya gần đây

Sau một đêm ăn uống cùng vài người bạn, tôi về nhà, trời đã gần 12 giờ khuya, vắng lắm, rẽ vào con đường về đêm vắng vẻ. Tôi thấy hình dáng một bà cụ già, đẩy một chiếc xe mà không biết gọi là gì, chỉ biết nó có 3 cái bánh nhỏ, xe là một cái thùng. Bà cụ ngồi lui cui tìm trong những đống xà bần những mảnh ve chai. Giờ đó là giờ mà người khác đang ngủ say, thế mà một bà cụ già lại phải cặm cụi đi nhặt từng mảnh ve chai. Tôi dừng xe lại đưa cho cụ ít tiền, phận nhỏ tôi cầm 2 tay đưa cụ đã đành, thế mà cụ cũng cầm 2 tay rồi run run ấp úng, mãi mới được câu “cám ơn cậu, chúc cậu may mắn nhé”. Tôi bước lên xe, không dám đóng cửa lại ngay mà phải chạy đi một đoạn mới dám đóng cửa, tôi sợ tiếng đóng cửa như một sự phũ phàng nào đó…

Một tối về nhà sớm

Tôi sang nhà ba mẹ ăn cơm, chợt trên ti vi có chương trình phát về những người nghèo, có một đoạn kể về một gia đình có 2 mẹ con, người con bị tàn tật không lao động được, người mẹ già phải nấu bánh để bán. Người tàn tật được nhà nước trợ cấp, tôi đã chuẩn bị để nghe một con số thật thấp, khoảng chừng 200 ngàn / tháng, nhưng rồi tôi ngỡ ngàn khi nghe con số 57 ngàn đồng một tháng tiền trợ cấp. 57 ngàn đồng, bằng giá 1 ly nước trong một quán cà phê ở Sài Gòn…

Một buổi tiệc

Một người bạn, tạm gọi là thuộc hàng đại gia, xe đi bạc tỉ. Mời một số anh em, khoảng 10 người, ăn uống trong một nhà hàng sang trọng, rồi sau đó xuống vũ trường bên dưới… Cuối buổi tiệc số tiền thanh toán… 2600$. Bốn mươi ba triệu cho một đêm ăn uống. Tôi tự hỏi bốn mươi ba triệu sẽ làm được bao nhiêu việc cho những người nghèo ở trên. Và mang bốn mươi ba triệu để đãi 10 người có cuộc sống khá đầy đủ. Thấm thía câu nói “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, sao lại mang một gói đi cho một nhóm người no?

Viết lại những câu chuyện này để chia sẻ với các bạn, trong cuộc sống đôi khi ta bị một điều gì đó nặng nề, bị mất đi tình cảm, bị tổn thương, bị áp lực công việc, và đôi khi ta muốn buông xuôi, ta biết đâu rằng những điều đó vẫn chỉ là những điều rất nhỏ so với những cơ cực đến cùng cực của nhiều cảnh đời khác. Để ta có nghị lực tiếp tục vươn lên đi tới.

Và cũng là để tự thấy xấu hổ với bản thân vì đã có những lúc tiêu xài hoang phí, để tự nhắn nhủ rằng tôi và bạn, chúng ta, tuy không phải là đại gia giàu có, vẫn có thể làm được điều gì đó cho những người khác, và cho cả chúng ta!

Thương lắm quê hương cơ cực.

• • •

Hoa hồng vàng

10/09/2008

01

Trong hàng trăm loài hoa hồng, người ta thường chú ý đến sắc hồng đỏ thắm tượng trưng cho tình yêu, hoa hồng phấn cho một tình yêu nhẹ nhàng và chân thành, hoa hồng trắng cho sự thơ ngây và tinh khôi…

• • •

Ngày xưa ơi

25/06/2008

Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.

Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với hương lúa mới cứ nao nao, nồng nồng, say say đến lạ!

• • •

Trở về dòng sông tuổi thơ (đàn cò)

24/04/2008

Đúng là tuổi thơ ai cũng có một dòng sông của riêng mình, dòng sông của mình là một dòng sông nhỏ ở Quận 7, xưa kia Q.7 vẫn còn là một quận vùng ven chứ chưa phát triển như bây giờ. Nơi đó gắn liền với tuổi thơ của mình, dù có đi đâu đến đâu, vẫn không bao giờ có thể quên được dòng sông tuổi thơ đó.

Bài hát đã ngân nga lại được chơi bằng đàn cò, lại càng thêm da diết. Nhạc cụ dân tộc mình hay thật.

• • •

100 Questions Who am I

20/04/2008

Nhận được bộ câu hỏi 100 Questions Who am I, thấy cũng vui vui nên làm 1 cái cho bản thân luôn.

1. Đã hôn ai bao giờ chưa?
Rồi.

2. Có ý định lấy vợ không? Năm bao nhiêu tuổi?
Có chứ! Không dự báo được, khi nào gặp đúng người sẽ cưới.

3. Đi ngủ có bao giờ nude không?
Không! (hồi nhỏ thì không biết, chắc là có)

4. Điều ám ảnh nhất từ bé đến giờ là gì?
Chết rồi vẫn chưa làm được gì ra hồn.

5. Mối tình đầu là ai?
Một cô bé học chung lớp… 4, nhưng chỉ thích nhìn, chẳng dám lại gần

6. Có bao giờ ngắm sao một mình chưa?
Có, quán cà phê thường đến nằm gần sông + xài ghế bố, nằm ngửa ra thấy nguyên bầu trời.
Nhưng mà mắt cận nên thấy cái được cái không :(

7. Có yêu thích sự tĩnh lặng của màn đêm không?
Thích! Lúc đó được đối diện với chính mình. Nhưng mà phải là nơi an toàn một tí.

8. Thích vị gì?
Ngọt. Hơi bị hảo ngọt, cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen :-D

9. Tên những con pet ở nhà?
Bi – Con chó nào nuôi cũng chỉ đặt mỗi tên này.

10. Có biết lái xe ôtô không?
Lái hơi bị tốt :-D

• • •

Cha tôi

16/12/2007

– Cha tôi là một sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, ông là một trong những người chỉ huy khi đánh vào Sài Gòn và là những người đầu tiên tiếp quản Sài Gòn. Ông nghỉ hưu với cấp bậc Đại Tá.

– Ông nội tôi là một trong những người kháng chiến từ thời chống Pháp, ông bị kết án tử hình vắng mặt và sau này chết trận.

– Bà nội tôi là nữ quân y, sau chiến tranh nội bị mù và mất khi tôi chưa ra đời. Nội được phong Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

– Gia đình nội có gần 10 người con, toàn bộ các chú bác của tôi đều chết trận hoặc mất tích. Sau chiến tranh chỉ còn lại bác Năm là thương binh hạng nặng và cha tôi, năm tôi 10 tuổi bác Năm cũng mất vì di chứng chiến tranh.

Nhớ năm tôi tốt nghiệp, có lần một người bạn chiến đấu của ba tôi đến nhà chơi, ông làm ở Đại học An Ninh, ông bảo nếu tôi thích Đại học An Ninh thì dù kết quả thi thế nào cũng sẽ vào được. Nhưng khi đó tôi không có ý định chọn trường An Ninh nên đã không thi.

Tại sao tôi nói những điều này? Vì hôm nay tôi muốn được kể lại câu chuyện về người cha của tôi, về tình đồng chí mà những người vào sinh ra tử đã đối xử với nhau.

Ông kể đó là thời điểm sau chiến tranh, những người đồng chí xưa kia từng chung vai sát cánh, nay bổng trở thành những người có thế lực, có bè cánh. Ai cũng chuẩn bị riêng cho mình những toan tính. Cha tôi nằm trong số những người chống lại việc đó, ông sống thẳng đã quen, nay kêu ông sống cong ông không làm được. Và ông là một trong những người đứng lên nêu ra điều ấy, cùng với những sai lầm của những người lãnh đạo. Rồi chính vì việc đó mà ông bị họ ghen ghét, phe cánh hãm hại.

Ông được cấp nhà 3 lần, 1 lần ông tặng lại cho người đồng đội xưa khi thấy đời sống họ khó khăn, 2 lần khác có người nói ra nói vào, ông xé quyết định trước mặt họ. Cuối cùng gia đình sống chật chội trong một căn nhà nhỏ tự mua được.

Rồi đến một ngày ông phải vào trại cải tạo. Tại sao một người như cha tôi lại có ngày phải đi học cải tạo?

Cha tôi làm trong ngành tình báo, ông có rất nhiều bạn bè là người của chế độ trước. Và ông đã dùng cương vị của mình để giúp đỡ cho rất nhiều người đi vượt biên sau này. Ba nói: “Họ là những người thuộc chế độ cũ, ba biết họ không sống được ở đây, vậy tại sao không tạo điều kiện cho họ có một tương lai khác”. Ông giúp đỡ họ nhưng kiên quyết không nhận tiền, vì ông bảo nếu nhận tiền thì ý nghĩa của việc đó sẽ trở nên hoàn toàn khác.

Cuối cùng những người cấp dưới mà ông tin tưởng, những người đã có phe cánh, đã đưa ông vào trại cải tạo.

Tôi hỏi: “Cả đời ba, cả gia đình nội cống hiến tất cả, để rồi cuối cùng họ bạc bẽo như vậy. Thế ba có hận không?”

Ba nói: “Ba không hận, vì ba nghĩ những gì đã làm, là cho quê hương cho đất nước, chứ không phải cho một tổ chức hay một đảng phái nào”.

Thời gian cha tôi vô trại cải tạo là thời gian mẹ có mang anh tôi. Đó là cả một thời điểm khó khăn của gia đình. Rồi cũng may mắn có những người đồng đội xưa còn tình nghĩa, họ đưa cha tôi ra khỏi trại cải tạo, họ viết giấy mời cha tôi về làm việc lại. Ông xé…

Mẹ kể trước đây ba có rất nhiều huân chương, huy chương. Ba rất quý, lúc nào cũng cất giữ trang trọng. Bỗng có một dạo ba lấy ra hết, cho anh tôi chơi (anh tôi lúc đó mới sinh), vứt tứ tán không quan tâm. Nhưng rồi sau đó chính ông lại đi tìm giữ lại. Tôi định có dịp sẽ hỏi ba vì sao lại như vậy.

Rồi cha tôi đi làm rất nhiều nghề, làm thuê, làm mướn, sửa xe… Và ông đã nuôi anh em tôi khôn lớn.

Nếu ông không sống thẳng, có thể giờ này tôi cũng là một cậu ấm con ông cháu cha, tiền tiêu như nước. Nhưng chắc là cũng chẳng ra người ngợm gì, và có lẽ hôm nay tôi sẽ không thể có cơ hội ngồi viết về cha mình một cách tự hào thế này.

Càng lớn càng đọc nhiều, càng hiểu nhiều, tôi càng hiểu hơn về lịch sử đất nước và chế độ đang lãnh đạo. Khi tôi bày tỏ suy nghĩ của mình. Ông không giận tôi, ông chỉ nói: “Thanh niên vào thế hệ của ba, nếu là người biết suy nghĩ cho đất nước, không theo bên này thì cũng sẽ theo bên kia. Không bên nào là xấu, cả hai bên đều đáng trân trọng bởi tất cả đều vì quê hương vì đất nước của mình. Bây giờ, con đường con đi có thể khác ba ở cách đi, nhưng không được khác ở mục tiêu. Làm gì cũng được, quan trọng là phải xác định: đừng bao giờ để phải hổ thẹn với tổ quốc, với cha ông”.

Tôi tự hào về người cha của tôi.

• • •

Người ăn xin già

02/07/2007

Trong một chuyến công tác về Cần Thơ, tôi có gặp một người ăn xin già ở bến Ninh Kiều. Điều đầu tiên làm tôi chú ý đến ông là bởi bài hát mà ông đang hát, bài “Xuân này con không về”, tiếng hát của ông tràn đầy cảm xúc như đang hát cho chính bản thân mình. Tôi chăm chú ngồi trên hàng ghế đá gần đó để lắng nghe tiếng đàn và giọng ca của ông. Trời chiều mặt trời dần tắt, người qua đường cũng ít dần và không mấy ai để ý đến chúng tôi, một già một trẻ đang ngồi cạnh nhau.

Rồi tôi chào hỏi và bắt chuyện với ông, và tôi được biết ông đã từng là một người lính của Sư Đoàn 18 Bộ Binh, một sư đoàn anh dũng bậc nhất của Việt Nam Cộng Hòa khi xưa. Sau đó tôi xin phép mời ông một bữa cơm chiều, đó là lần đầu tiên tôi đi cùng một người ăn xin.

Câu chuyện ban đầu còn chút e dè, nhưng càng về sau càng cởi mở hơn, chú nói với tôi nhiều hơn. Đôi chân chú bị mất trong một trận đánh ở chiến trường Xuân Lộc, sau năm 1975 khi đang còn nằm trong bệnh viện, chú bị ném ra đường, rồi cũng may nhờ số kiếp còn chưa xong duyên nợ, chú vẫn sống. Gia đình chú cũng ly tán từ đó, đến giờ chú cũng không biết đang ở một chân trời nào hay đã chết ở biển khơi rồi.

Tuổi trẻ của chú đã cống hiến cho Tổ Quốc, và giờ đây khi tàn chiến tranh, chú bơ vơ trên chính quê hương mình, không người thân thuộc, thân phận bọt bèo vẫn phải sống qua ngày không ai công nhận, không ai xót thương.

Tối hôm đó tôi xin phép về thăm nhà chú, đó là một túp lều xêu vẹo được người dân xung quanh cho dựng tạm để sống qua ngày. Ngồi bên cạnh chú đến tận khuya, nghe chú kể chuyện về quãng đời trai trẻ của mình, tôi thấy sao mà xót xa. Lại cảm thấy mình sao mà nhỏ bé quá, tầm thường quá…

Tôi ngồi với chú đến rất khuya mới đón xe về lại khách sạn. Khi cảm ơn chú và ra về, tôi thấy chú đứng trông theo, và chú khóc…

Đêm ấy tôi không ngủ được…

Ngày trở về

(Phạm Duy)

Ngày trở về anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre
Nắng vàng hoe vườn rau trước hè cười đón người về
Mẹ lần mò ra trước ao nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ
Tiếc rằng ta đôi mắt đã lòa vì quá đợi chờ

Ngày trở về trong bếp vui anh nói chuyện nghe chuyện đời chiến sĩ
Sống say mê đường xa lắm khi nương hồn về quê
Chiều lặng tà anh bước ra vườn khuya sáng mờ ruộng đất hoang vu
Luôn nghẹn ngào hẹn sáng tinh mơ anh về đồng lúa

Ngày trở về có anh nông phu chống nạn cày bừa
Vì thương yêu anh nên ngày trở về có con trâu xanh hết lòng giúp đỡ
Ngày trở về lúa ngô thi nhau hát đùa trước ngõ gió mát trăng thanh
Ôi ngày trở về có anh thương binh sống đời hòa bình

Ngày trở về những đóa hoa thấm thoát mười năm nhớ anh vắng xa
Có nhiều khi đời hoa chóng già vì thiếu mặn mà
Đàn trẻ đùa bên lũ trâu tiếng hát bình minh thoáng trên bãi dâu
Gió về đâu còn thương tiếc người giọng hát dàu dàu

Người kể rằng ai hỡi ai, ai nhớ chuyện ai chuyện người con gái
Chiến binh ơi vì sao nát tan gia đình yên vui
Đừng giận hờn thôi tiếc thương vì xuân đã về trên khắp quê hương
Chớ thẹn thùng vì nếu ta quen nhau ngoài đồng vắng

Ngày trở về có anh thương binh lấy vợ hiền lành
Người đẹp bên anh, ta cùng học hành những khi tan công hết việc xếp gánh
Ngày lại ngày, có em vui tươi xách gạo bếp nước có nắm cơm ngon
Ôi trời lạnh lùng có đôi uyên sống đời mặn nồng.

• • •

Lang thang ngày thứ bảy

10/06/2007

Hôm nay thứ bảy rảnh rỗi, thế là xách máy đi chụp vài kiểu. Do chỉ đi được buổi sáng nên không thể đi xa được, đành chọn chụp macro. Chạy xe vòng vòng vào sâu trong đồng ở Quận 9, quận 9 tuy được xem như nội thành – không còn là huyện nữa – nhưng một số nơi vẫn còn đồng ruộng như ở quê vậy.

* Click vào hình để xem kích thước lớn hơn

• • •