Nhậu, cà phê và quê hương

03/04/2009

cafecoc2

Nếu bạn hỏi điều gì làm tôi nhớ nhất về Việt Nam mỗi khi ra nước ngoài – tất nhiên là trừ gia đình và những người thân – tôi sẽ trả lời đó là… “nhậu”.

Tôi không phải là người nghiện rượu bia, chắc chắn là vậy, và cũng không phải tôi đến quán nhậu vì rượu bia, tôi đến là vì cái không gian bè bạn ngồi nói chuyện trên trời dưới đất ở quán nhậu.

Và vì ở quán nhậu, tôi được ngồi với những người bạn của mình. Tôi có nhiều mối quan hệ trong công việc, và vì công việc, tôi thường đi ăn trưa, ăn tối, tiệc tùng… Ở nơi đó cũng có thức ăn, có bia rượu… Nhưng ở đó không có những người bạn. Vì vậy tôi không gọi đó là đi “nhậu”, tôi phân biệt rõ tiệc tùng xã giao và… nhậu.

Về hình thức thì “nhậu” đối với tôi rất bình dân, tuy thỉnh thoảng cũng có vào  những quán đắt tiền, nhưng phần đông là ngồi lê la ở những địa điểm rất bình dân: khi thì làng nướng, khi thì bờ kè, bia Đức bia Tiệp, hôm nào hứng chí thì chạy xa hơn một chút về Bình Dương, Hốc Môn…

Và “nhậu” thường không sang trọng bằng “tiệc tùng”, ở “tiệc” thì ta thường nói về những vấn đề cao siêu, những chuyện ít nhiều xoay quanh công việc, tiền bạc, hoặc nếu có những vấn đề khác thì chỉ là xã giao. Nhưng khi “nhậu”, đôi khi ta nói… “nhảm”, một chuyện trên trời dưới đất cũng có thể là chủ đề, và ta cười sảng khoái vì điều đó.

Và tuy “tiệc” sang trọng hơn, nhưng “tiệc” có thể đi với bất kỳ ai, còn khi ta rủ ai đó đi “nhậu”, đó chắc chắn là bạn của ta. Tất nhiên sẽ có một số trường hợp ta mời những người ở nhóm tiệc đi “nhậu”, là vì khi đó họ đã là bạn của ta.

Thời gian tôi ở nước ngoài, hình ảnh làm tôi nhớ nhất về bạn bè đó chính là những hôm ngồi đến khuya ở bờ kè, kế bên là con kênh mà dẫu đã cải tạo rất nhiều, tôi cũng không dám gọi đó là thơ mộng, thế mà vẫn vui.

• • •

Viết cho hồ Xuân Hương

28/03/2009

Đà Lạt có hồ Xuân Hương cũng như Huế có Ngọ Môn, như Việt Nam có chiếc áo dài vậy… Chính hồ Xuân Hương đã góp phần khoát lên cho Đà Lạt một vẻ thanh bình nhưng thanh lịch. Cả thành phố Đà Lạt nhẹ nhàng ôm lấy xung quanh hồ, xung quanh xa xa là những hàng thông, những bãi cỏ thoai thoải, những người câu cá, và những đôi tình nhân ngồi tựa vào nhau thả mình theo cái lặng yên của mặt hồ.

01

Có lẽ cũng vì cảm nhận được cái khung cảnh lãng mạng ấy mà thi sĩ Hàn Mạc Tử
đã dành những vần thơ thật đẹp cho riêng nơi đây:

Ai hãy lặng thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới nước đáy hồ reo
Để nghe tơ liễu rung trong gió
Và để nghe trời giải nghĩa yêu

Đây là những bức ảnh tôi chụp được hôm rồi khi một mình lang thang vào buổi sáng tinh sương, với tôi đó như là một thú vui, và dẫu đã hàng trăm lần đến Đà Lạt trên những chuyến xe đêm và lang thang trên những con đường vắng của hồ Xuân Hương vào buổi sáng để đón bình minh, nhưng cứ mỗi lần tôi là lại thấy thêm một nét đẹp của hồ Xuân Hương, của Đà Lạt.

02

Tôi đến Đà Lạt khi trời còn tối, bên trên là cả một bầu trời đầy sao
mà nếu ở Sài Gòn có lẽ không bao giờ thấy.

03

Bình minh bắt đầu lên

04

06

Một chú ngựa thong thả gặm cỏ bên hồ.

07

08

• • •

Đại Ninh một sớm mờ sương

23/03/2009

Cuối tuần rồi mình đi cùng anh Long – một người anh ở Đà Lạt – đi về Đại Ninh. Mình đến Đà Lạt vào sáng sớm, lang thang hít thở không khí sau đó đến chiều thì ghé về chỗ anh Long, ăn cơm xong hai anh em tiến về hướng hồ Đại Ninh. Đến nơi vẫn còn sớm nên hai anh em đi lòng vòng chọn góc cả buổi chiều chọn góc, thế rồi buổi tối không thấy mưa nên mình cũng không dám hy vọng là sáng hôm sau sẽ có được sương nhiều, chỉ mong được một chút để chụp vài tấm về báo cáo.

5h sáng bật dậy, nhìn ra phía hồ mừng thầm trong bụng vì có được chút đỉnh sương. Ai dè khi vào đến nơi đã chọn để chụp thì sương mù mịt mờ, cách vài mét chẳng thấy được gì, cả mặt hồ lặng im như tờ chìm trong sương. Anh Long nói mình vậy là may mắn lắm vì có người đi 5-6 lần chẳng lần nào gặp được sương chứ không nói là sương nhiều đến thế này.

Ngồi trên chiếc xuồng nhỏ, nghe chú sáu – người đưa đò – kể về cuộc sống vất vã của cái kiếp du mục. Chú cứ đi hết hồ này đến hồ khác, đã từng ở Trị An mấy năm, sau đó thì chuyển lên Hồ Đa Mi và bây giờ là Đại Ninh. Kiếp sống cứ bám lấy những mảnh lưới, con cá, những đứa con của chú cũng theo chú đổi hết trường này đến trường khác.

Ngồi trên xuồng nghe chú nói chuyện, xung quanh cảnh vật mọi thứ cứ như liêu trai như trong một thế giới ma quái nào đó, đẹp vô cùng. Đến nơi thì bất đắc dĩ nhờ chú sáu làm mẫu luôn, chú cũng nhiệt tình bơi xuồng qua lại mấy vòng cho mình chụp. Cảnh vật quá sức đẹp, hai anh em mải mê bấm chẳng ai nói với ai câu nào, ngoài tiếng màn trập loạch xoạch, mãi mà không biết chán.

Nguyên bộ này mình quyết định chụp bằng WB Tungsten, chẳng hiểu sao cứ thích cái tông xanh trong những khung cảnh thế này.

Còn nhiều ảnh lắm nhưng vẫn chưa có thời gian xử lý hết (bấm vào ảnh để xem hình to hơn).

01
Đại Ninh mờ sương

02
Chú Sáu – một đời gắn liền với mảng lưới con thuyền

03
Cảnh vật cứ huyền ảo hư hư thực thực

04
Như ánh trăng tỏa xuống hồ

05
Nắng lên, sương tan

• • •

Liệu chúng ta có bất hạnh?

19/02/2009

Năm 2005, sau gần 2 năm hoạt động, công ty riêng của mình bị phá sản. Toàn bộ tiền bạc và trên hết là tâm huyết, ước mơ của mình coi như sụp đổ. Cú sốc không nhỏ, người bạn đối tác làm chung đã đóng cửa ở trong phòng không đi đâu trong gần nửa năm, mình thì dằn vặt tự vấn mình đã sai lầm ở đâu, đã để vuột mất cơ hội nào…

Năm cuối năm 2007, chuyến hàng quan trọng xuất qua cảng bị giữ lại, đối tác từ chối nhận hàng do trễ tiến độ, chuyện tình cảm bị vừa bị trục trặc, xưởng sản xuất đồ gỗ đóng cửa. Mãi đến 29 tết mình mới kịp chạy vay đủ tiền để lo tết cho gia đình.

Đôi khi cuộc sống vùi dập chúng ta đến những tình huống cùng cực, chúng ta ngỡ mình đã bị vùi xuống tận đáy của cuộc đời. Nhưng rồi sau mọi chuyện mình nhận ra: chưa đâu, chúng ta vẫn còn may mắn lắm. Hãy nhìn vào Nick trong đoạn video dưới đây.

Nick sinh ra không có tay và chân – đúng ra thì anh có một mẫu thịt nhỏ bên dưới nhưng không thể gọi đó là một cái chân được. Thế mà anh đã sống và sống hết mình với những gì tạo hóa cho anh, với cái chân nhỏ anh có thể làm được rất nhiều thứ như đi lại và cả đánh trống. Và trên hết anh có một nghị lực phi thường.

Đoạn video thực sự làm mình xúc động và khâm phục ý chí của Nick, mình đã search một vài thông tin trên internet và càng khâm phục hơn khi với một cơ thể đầy khiếm khuyết như thế, Nick đã tốt nghiệp đại học và có 2 bằng đại học về Accountant và Financial Planning. Giờ Nick mang những câu chuyện, những suy nghĩ của mình để chia sẻ với các bạn trẻ và về những vấn đề mà tuổi trẻ thường phải đối mặt.

Mình rất ấn tượng với một đoạn trong bài nói chuyện của Nick:

“There is time in life when you fall down, you feel you don’t have the strength to get back up. Do you think you have hope? I’m telling you that I am down here, facing down, and I have no arms and no legs. It should be impossible for me to get back up. But it’s not. You see I’ll try one hundred time to get up. If I fail 100 times, and I give up. Do you think that I am ever going to gave up? No. But if I fail and I try to get up again, and again and again. I just want you to know that it’s not the end. It matters how you’re gonna finish. Are you gonna finish strong? You’ll find that strength to get back up, like this.”

Đúng vậy, trong cuộc sống có những lúc bạn vấp ngã, và những lúc ấy chúng ta thường dằn vặt sao cuộc đời quá bất công đối với chúng ta. Thậm chí có những người đã không vượt qua được và tự kết liễu đời mình. Hãy nhìn vào Nick, để chúng ta thấy rằng mình vẫn còn ở xa lắm với cái đáy tận cùng của bất hạnh, rằng chúng ta vẫn còn sung sướng lắm.

Mình cứ nhớ mãi hình ảnh Nick cố gắng cúi đầu xuống để ăn một miếng thịt, một việc quá dễ dàng nhưng lại vô cùng khó khăn nếu không có tay, thế nhưng anh vẫn vui cười.

Hãy vui sống và lạc quan, vì chúng ta may mắn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.

• • •

Người Việt và những thói xấu

05/02/2009

Bài này chống chỉ định cho những ai đang là người Việt và thích được nghe khen, thích những lời êm tai. Dẫu biết rằng viết bài này xong có thể sẽ có một lô chỉ trích từ các “phần tử cực đoan”, nhưng vẫn viết vì blog đâu phải chỉ là chỗ để khen tặng lẫn nhau.

Người Việt xưa nay vẫn được tự sướng là cần cù, siêng năng, chăm chỉ… Khoan xét những điều đó đúng hay sai, cho là đúng đi. Thì bên cạnh đó người Việt vẫn còn bị hàng lốc những tính xấu khác kéo ghì cả dân tộc xuống hạng 144 trong bảng tổng sắp 181 quốc gia trên thế giới.

Vô kỷ luật

Vô kỷ luật dẫn đến coi thường giờ giấc. Điển hình là đám bạn của tôi (và hầu hết những người chung quanh hiện tại), hẹn hò 9h thì 9h15 vẫn chưa thấy bóng dáng, thậm chí trước khi đến đã nhắn tin + gọi điện thoại trước bảo rằng bây giờ sẽ ra, vẫn ậm ừ rồi 9h30 lết thết tới. Tệ hơn nữa là có người đã chuẩn bị trước, nhưng vẫn tung tăng đợi một thời gian rồi mới ra vì “có ra sớm cũng phải đứng đợi”. Riết bây giờ tôi phải tự đề ra 2 cách giải quyết:

  • 1 là ra điều kiện, hẹn 9h nếu 9h5 mà không thấy ai đến thì tôi đi về.
  • 2 là trường hợp không thể dùng cách đó, thì hẹn sớm 8h30 rồi 9h đến – vô hình chung giải quyết theo cách này thì tôi cũng thành một trong số họ. Phát chán!

Vô văn hóa

Nghe có vẻ nặng nề nhưng từ vô văn hóa được dùng chính xác trong trường hợp này.

Điển hình nhất là cái văn hóa tối thiểu, đó là xếp hàng. Tôi đã từng chửi thẳng những người như thế ở sân bay, rạp chiếu phim, máy rút tiền ATM… Một dãy người đang xếp hàng thì từ đâu xộc tới chen ngang vào, thậm chí gạt cả người đang đứng xếp hàng ra một bên.

Hoặc như chuyện lái xe ngoài đường, một dây đang xếp hàng nối đuôi nhau, bỗng có một xe chen vào làn xe máy rồi cắt ngang vào. Những trường hợp này tôi chưa bao giờ cho vào, xe tôi số tự động nên tôi chấp bất cứ cái xe nào cũng không thể chen ngang kiểu đó với tôi được. Thậm chí bố láo thì tôi  vẫn bang thẳng lên ép ra ngoài rồi gọi công an đến xử.

Cũng chuyện lái xe là bật đèn pha trong thành phố, không biết họ có hiểu được cái cảm giác khó chịu như thế nào khi xe chạy sau liên tục pha thẳng đèn vào mặt, điều này không những gây khó chịu mà còn gây nguy hiểm cho xe khác.

Người Việt đố kỵ

Đây là cái tính tệ hại nhất mà tôi thấy ở rất nhiều người Việt, cứ cái gì của mình cũng tốt cũng đẹp, cứ cái gì của người khác là y như rằng phải dở. Thằng kế bên sắm cái tivi 21 inch thì nhất định mình phải sắm cái 25 inch. Còn nếu sắm không nổi cái 25 inch thì vẫn tìm cách nói cái 17 inch nhà mình hơn cái 21 inch nhà nó. Có lần tôi vào một ngôi nhà ở miền Bắc, cả nhà thuộc diện bình thường và có phần dưới trung lưu, nhưng vẫn chơi 1 cái LCD hoành tráng mà đúng ra phải để trong biệt thự.

Từ cái tính này sẽ sinh ra cái tính tự cao tự đại (và cả tự sướng), cái gì của mình cũng là nhất. Và xét rộng hơn một tí thì cái sự tự sướng này đang ở cấp quốc gia khi mà giáo dục lúc nào cũng ru ngủ thế hệ trẻ bằng rừng vàng biển bạc (tiên sư, đất nước đã có rừng vàng biển bạc thì ông cần quái gì phải học, cứ thế mà cưa xuống kéo lên ăn thôi), rồi nào là người Việt với hàng loạt đức tính thông minh, chăm chỉ, cần cù, kiên cường, bất khuất, đảm đang, ABCDE gì đó…

Từ cái tính đố kỵ này sinh ra thêm 1 cái tính là nói xấu sau lưng người khác, cứ hễ tụm năm tụm ba là y như rằng chủ đề sẽ là nói về một người nào đó đang không có mặt. Chẳng hiểu hay ho vui vẻ gì mà cái điều này xảy ra rất thường xuyên, cả trong những môi trường được cho là trí thức và lịch sự.

Người Việt ích kỷ

Người Việt khi nghèo khổ rách rưới thì rất đoàn kết, nhưng khi đã có chút điều kiện thì y như rằng tan nát. Điều này đúng với rất nhiều trường hợp, thử nhìn lại lịch sử. Cứ mỗi khi bị xâm lăng, bị đô hộ thì toàn dân tộc là một khối đứng bên nhau. Khi yên ổn rồi thì nhất định sinh chuyện. Chế độ VNCH khi trước nếu không có hàng lô tướng lĩnh và những người lãnh đạo tham nhũng thì chắc cũng không đến kết cục ngày 30/4 với hàng loạt viện trợ quân sự, tài chính từ các nước đồng minh. Rồi với chế độ hiện tại thì khỏi phải nói, tham nhũng đạt đến hàng thượng thừa.

Phạm vi nhỏ hơn một tí về cá nhân thì ai biết được cái gì cũng ôm khư khư, dấu nghề, những bí kiếp làng nghề cha truyền con nối được giữ kín như mèo giấu …, rồi đến thời nay, ai học được kỹ thuật gì mới là dấu nhẹm đi, thầy dạy trò thì sợ trò hơn mình (chuyện hoàn toàn có thật trong đa số các trường dạy nhiếp ảnh hiện tại). Họ biết đâu rằng chính sự chia sẻ sẽ mang họ đến những kiến thức mới.

Từ cái đố kỵ và ích kỷ sinh ra việc không ai tin ai và tệ hơn nữa là hãm hại lẫn nhau, điều này thường xảy ra trong những môi trường công sở với tình trạng bè phái đấu đá hãm hại lẫn nhau. Những cộng đồng người Việt ở nước ngoài thì chia rẽ, sống khép kín…

Người Việt chia rẽ

Người ta thường nói người Việt có tinh thần đoàn kết, nhưng thử nhìn lại lịch sử dân tộc thì chỉ trừ những lúc bị giặc ngoại xâm, còn lại có thể nói dân tộc liên miên sống trong chia lìa, từ thời sơ khai đã loạn 12 sứ quân, Trịnh Nguyễn phân tranh, rồi Tây Sơn – Nhà Nguyễn, rồi chiến tranh Việt Nam – mà thực chất là chiến tranh Nam Bắc… Cấp độ nhỏ hơn, ở miền Nam còn đỡ, miền Bắc thì làng này với làng kia đôi khi xem nhau như kẻ thù, trai làng này léng phén qua làng kia không khéo ôm đầu máu về.

Tất nhiên không phải người Việt nào cũng xấu xí, vẫn còn có những nhân cách sống rất đẹp, tuy nhiên họ dần lạc lõng giữa số lượng quá đông đảo những người Việt xấu xí.

Còn nữa không những nhân cách xấu của người Việt? Viết ra không phải để bôi bác lẫn nhau, bởi tôi cũng là một người Việt, mà viết ra để thấy được những điều xấu của nhau để giúp nhau khắc phục, để tự mình rèn bản thân mình. Những chướng ngại này đến khi nào vượt qua được thì mới mong dân tộc lên một tầm cao mới, muốn vượt qua người khác thì trước hết phải vượt qua được chính bản thân mình đã.

• • •

Diễn văn nhậm chức của ông Obama

22/01/2009

Đây có thể không phải là bài diễn văn hay nhất của ông, như bài diễn văn đọc trước Đại hội Đảng Dân chủ, hay bài diễn văn ông đọc trong lễ công bố đắc cử. Nhưng bài diễn văn này có nhiều ý tứ nói lên ước mơ của rất nhiều dân tộc, trong đó đặc biệt phải kể đến là dân tộc Việt chúng ta. Đăng ở đây để lưu giữ lại:

• • •

Đà Lạt mưa

18/01/2009

Đà Lạt mưa

Bỗng nhiên thấy nhớ Đà Lạt da diết, mấy hôm nay trời Sài Gòn trở lạnh, ban đêm ra đường phải mặc áo khoác, bỗng nhớ cái không khí lành lạnh, cái gió man man dìu dịu của Đà Lạt vô cùng.

Nhưng nhớ nhất vẫn là những ngày Đà Lạt mưa, những cơn mưa của Đà Lạt không chợt ào xuống rồi chợt tạnh như Sài Gòn, mà nó cứ êm đềm nhẹ nhàng. Đà Lạt mưa buồn lắm, cái hồ Xuân Hương xanh biếc bầu trời xanh vời vợi của mùa hè khi mưa thì lại xa xăm mịt mờ, những con phố ngày thường đã buồn nay lại buồn hơn. Nhịp sống Đà Lạt đã êm đềm khi mưa lại như chậm hơn một nhịp.

Lên Đà Lạt vào dịp mưa chẳng để đi đâu cả, chỉ để ngồi bên cửa sổ quán Valentine mà nhìn cái mặt hồ ấy, nhìn cái xa xăm mịt mờ ấy, cả ngày cũng không chán.

Tôi vẫn cứ ấp ủ mãi trong đầu rằng nhất định một dịp nào đó tôi sẽ lên Đà Lạt vào những ngày mưa thật dài, để làm một bộ ảnh về mưa Đà Lạt. Ấp ủ mãi thế mà đến giờ vẫn chưa làm được, cứ mùa mưa hàng năm là lại điện thoại hỏi anh Long:

–    Đà Lạt mưa chưa anh?
–    Mưa rồi Hiếu à, chừng nào lên?
Rồi vẫn cái điệp khúc:
–    Năm nay em bận quá không lên được anh ạ, em sẽ tranh thủ.

Thế mà không ngờ cái điệp khúc ấy đã phát đi phát lại mấy năm nay rồi, đến giờ vẫn chưa có được bộ ảnh Đà Lạt ra hồn.

Tối nay sẽ lại lên Đà Lạt, người bạn nhắn ngày mai trên đó người ta sẽ đồng loạt thu hoạch hoa tết. Hy vọng là chụp được gì đó.

PS: Tấm ảnh trên mình chụp đã rất lâu, trong một chuyến đi nhiều kỷ niệm, từ cái thời còn dùng cái máy cổ lỗ sĩ, lúc đó tay nghề chụp ảnh vẫn còn rất kém, vậy mà cho đến nay nó vẫn là tấm ảnh mưa Đà Lạt duy nhất mà mình thích. Đà Lạt ơi, hẹn một bộ ảnh mưa thật nhiều cảm xúc.

• • •

Người sinh cung Hổ Cáp

12/12/2008

Scorpio

Một người bạn đã gửi cho tôi bài này, đọc thấy cũng hay (vì được khen nhiều quá mà)
Đúng sai xin dành lại cho những người xung quanh nhận xét vậy :-D

=================

Người sinh cung Hổ Cáp có thể rất khác nhau. Nhưng có một đặc điểm khiến họ không thể lẫn với ai khác. Đó là đôi mắt. Không quan trọng sắc màu – xám, xanh, nâu hay đen – đôi mắt của Scorpio có một sức mạnh thôi miên. Trước cái nhìn của họ, người ta thấy lúng túng, muốn nhìn tránh đi. Đôi mắt Hổ Cáp xuyên thấu tâm hồn bạn.

Trong giọng nói của Scorpio, không quan trọng thanh trầm hay mạnh nhẹ, bạn cũng nhận thấy một thuộc tính quan trọng: sự tự tin hiếm có. Hổ cáp không quan tâm nhận xét của người khác: những lời xúc phạm cũng như nịnh bợ trôi tuột khỏi người họ như nước đổ lá khoai.

Được sao Diêm vương phù trợ, Hổ Cáp là những người có thể chất rất khoẻ mạnh. Họ thường có nét mặt đậm, nước da trắng, lông mày rộng. Mặc dù Scorpio có vẻ ngoài lạnh lùng, bạn đừng nhầm: bên trong vẻ ngoài không lay chuyển đó ẩn giấu một tính cách rất cuồng nhiệt.

Scorpio biết cách làm chủ cảm xúc, đến nỗi bạn không thể đọc được gì trên nét mặt của họ. Đó là khuôn mặt lạnh lùng như những pho tượng cẩm thạch. Bạn không bao giờ thấy trên mặt họ sự xúc động hay bối rối. Hổ Cáp không hay cười, nhưng đó là những nụ cười chân thành.

Scorpio sống rất thật, căm thù sự dối trá, giả tạo, và không bao giờ hạ mình xu nịnh. Nếu bạn thực sự muốn biết mình đáng giá bao nhiêu, hãy hỏi Scorpio. Nếu người đó nói rằng bạn có giọng hát hay, bạn có thể mạnh dạn thử nghiệp ca sĩ. Nếu người đó nói nụ cười của bạn tươi và đáng yêu như một đoá hoa đang nở, bạn có thể tự tin tặng cho mọi người những nụ cười của mình. Scorpio cũng sẽ rõ ràng, mạch lạc như vậy, không hề pha đường cho thuốc đỡ đắng, khi nói về những nhược điểm của bạn. Nếu bạn có đủ bản lĩnh, hãy chú ý nghe người đó để ghi nhận về bản thân. Trong lời nói đó sẽ không có một li chủ quan, thiên vị. Chính vì thế, Hổ Cáp có bao nhiêu người bạn thì có bấy nhiêu kẻ thù. Bạn không gặp ai đã quen biết Hổ Cáp mà không có thái độ. Mọi người xung quanh hoặc là fan nồng nhiệt, hoặc là đối thủ không khoan nhượng của Hổ Cáp, nhưng cả hai loại trên đều tôn trọng họ.

Theo nhà chiêm tinh Linda Goodman, Hổ Cáp chia thành ba loại. Loại thứ nhất – Hổ cáp“Thuần tuý” – tàn nhẫn, thù dai, nọc độc của nó nguy hiểm đối với người xung quanh, nhất là kẻ thù. Loại thứ hai – Hổ Cáp “Đại bàng” – mạnh mẽ, tự lập, sáng suốt và công bằng. Loại thứ ba có tên gọi “Thằn lằn xám” – yếu đuối, than thân trách phận mà không cố gắng tác động tích cực vào hoàn cảnh, căm thù tất cả. Như vậy, loại “Thuần tuý” hướng sức mạnh vào sự phá huỷ, loại “Đại bàng” hướng sinh lực cho sự sáng tạo, loại “Thằn lằn xám” kìm hãm nọc độc trong nội tạng, tự làm hại mình.

Điểm đặc biệt nữa của hầu hết Scorpio là sự quả cảm phi thường, thậm chí đến mức coi nhẹ cái chết. Scorpio có thể kiên cường vượt qua mọi thử thách: sự đau đớn thể xác, nghèo đói, nhục mạ của kẻ thù, sự nguy hiểm đến tính mạng. Hổ Cáp đón nhận mọi đớn đau của số phận với một sự khinh bỉ ngạo mạn và lòng tin sâu sắc rằng cuối cùng họ sẽ chiến thắng trong mọi trận đấu.

Hổ Cáp không bao giờ quên những gì tốt đẹp, tử tế mà người khác đã làm cho họ, và sẵn lòng đền đáp hậu hĩnh. Nhưng cũng đúng như thế, họ không bao giờ quên những xúc phạm và đòn hại mà kẻ khác đã gây ra. Tuy nhiên, mỗi loại Hổ Cáp phản ứng một cách. “Đại bàng” sẽ gọi kẻ thù ra quyết đấu, và sẽ không yên lòng chừng nào địch thủ chưa gục ngã hoặc xin hàng. “Thuần tuý” sẽ lên kế hoạch tỉ mỉ để đòn trừng trị sẽ đích đáng đến nỗi kẻ địch nếu có bình phục thì cũng không dám gây chuyện một lần nữa. Còn “Thằn lằn xám” sẽ phó mặc cho trời trừng phạt kẻ thù và kiên nhẫn chờ đợi dẫu là nhiều năm, đến ngày điều đó xảy ra.

Sức khoẻ của Scorpio hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của bản thân. Người đó vừa có thể tự huỷ hoại mình bằng những ý nghĩ dằn vặt hay cay độc, xem thường hiểm nguy, vừa có thể chữa trị cho mình bằng cách tập trung sức mạnh của ý chí. Thiên nhiên ưu đãi cho Hổ Cáp rất nhiều sinh lực. Họ ít khi ốm đau, nhưng nếu đã ốm thì bệnh thái thường nặng. Các bệnh thường gặp ở họ là về mũi (chảy máu cam), họng, tim, lưng, chân. Sự khinh mạn đối với các nguy hiểm gây ra không ít tai nạn cho Scorpio.

Hổ Cáp quan tâm tích cực đến mọi bình diện của cuộc sống, cả những mặt sáng lẫn những mặt tối, vì vậy trong số họ có không ít cả những vị thánh cũng như tội phạm. Hổ Cáp không bao giờ nhường cho kẻ khác cái mà họ đang hoặc định nắm giữ. Hổ Cáp luôn giữ được sự bình tĩnh, không hoảng hốt, không cuống quít, vì biết chắc rằng hễ họ muốn điều gì thì sẽ giành được điều đó. Vì vậy Hổ Cáp có một sự tự tin vô biên vào khả năng của bản thân.

Sự ham mê tìm hiểu những bí mật của thiên nhiên và sự tồn tại của con người, các vấn đề của sự sống và cái chết đã làm cho trong số Scorpio có nhiều bác sĩ, nhà điều tra hình sự, nhà văn, nhạc sĩ cũng như nghệ sĩ xuất sắc.

Sự ra đời của người sinh cung Hổ Cáp hầu như luôn trùng với sự qua đời của một người trong dòng tộc, xảy ra một năm trước hoặc sau ngày sinh. Tương tự, cái chết của Hổ Cáp dẫn đến sự ra đời của một thành viên mới trong gia đình một năm trước hoặc sau ngày buồn. Điều đặc biệt này chắc phải do những nguyên nhân bí hiểm tạo nên. Sinh lực của Scorpio to lớn đến nỗi cần có những năng lượng hỗ trợ mới đủ điều kiện cho nó xuất hiện trên đời. Và ngược lại, khi người đó rời sang thế giới bên kia, năng lượng được “giải phóng” ra kỳ vĩ đến nỗi đủ cho sự tạo hoá một sinh linh mới.

Bản chất cuồng nhiệt của Scorpio phù hợp hơn cả với đá heliotrope , có màu sắc gợi nhớ loại rượu vang đỏ thẫm phúc hậu. Kim loại biểu trưng cho Scorpio là thép – sau khi đã tôi luyện, nó trở nên lạnh lùng, mịn màng, lấp loá, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách của cuộc đời.

Danh nhân sinh cung Hổ Cáp:

Georges Bizet, Alexander Borodin, Hilary Clinton, Alain Delon, Fedor Dostoevski, Indira Gandhi, Charles De Gaulle, Alber Camus, Marie Curie, Katharine Hepburn, Larry King, Vivien Leigh, Diego Maradona, Demi Moore, Pablo Picasso, Maia Plise
tskaia, Theodore Roosevelt, Tôn Trung Sơn, Trần Nhân Tông…

Đàn ông Hổ Cáp

Nếu bạn không thuộc loại người cuồng nhiệt, yêu thích mọi thứ gây cảm giác siêu mạnh, mà lại gặp trong đời mình người đàn ông cung Hổ Cáp, lời khuyên cho bạn là: hãy bỏ chạy khi còn chưa muộn. Scorpio là thứ gì đó kiểu như King Kong hoặc khủng long.

Nhưng nếu bạn tin rằng mình có một tính cách cũng không kém cuồng nhiệt – xin cứ thử mạo hiểm.

Nếu có thể khắc hoạ tính cách của chàng bằng một khái niệm, thì khái niệm đó sẽ là “bất khả chiến bại” . Hổ Cáp quyết giành chiến thắng trong mọi cuộc đấu. Vì vậy, hãy thận trọng, đừng khiêu khích chàng, nếu không bạn sẽ gay go.

Scorpio có một sự thăng bằng tuyệt vời giữa lý trí và tình cảm. Nếu đó là người có tri thức cao, thì trí tuệ thuộc hạng triết học – luôn dành cho việc tìm tòi, chiêm nghiệm ý nghĩa của cuộc sống.

Scorpio là một tính cách rất mẫn cảm, yêu thích xa hoa. Nhiều người có thiên hướng sử dụng quá nhiều: đồ ăn, đồ uống, ma tuý, tình yêu. Đặc biệt là tình yêu. Dường như đàn ông Scorpio sinh ra là để yêu. Chàng vươn tới tình yêu bằng tất cả sự hiện thân của mình.

Hổ Cáp không cho phép mình thất bại. Nếu chàng thấy dùng phép phù thuỷ không mê hoặc được bạn, chàng sẽ dùng đến nọc độc để làm tê liệt cảm xúc của bạn. Trong khi đó, chàng sẽ giữ một vẻ ngoài tuyệt đối bình thản. Chiến thuật chàng thích áp dụng là: tỏ vẻ hoàn toàn thờ ơ, cho đến khi nhận thấy đã nắm được con mồi và có thể ung dung thưởng thức nó.

Mỗi Scorpio chính là sếp của bản thân mình. Chàng thường tuân theo các quy tắc, thể lệ chung chừng nào chúng không mâu thuẫn với các ý tưởng, mục đích và nhiệm vụ của chàng. Nếu có ai đó, hoặc điều gì đó cản trở Scorpio thực hiện kế hoạch của mình, chàng sẽ tung hê tất cả, không mảy may quan tâm hậu quả ra sao. Tất cả mọi quyết định quan trọng trong đời mình – Hổ Cáp tự lựa chọn. Ý kiến của bạn bè, người nhà, thậm chí của vợ, đối với chàng có giá trị không hơn gì ý kiến của những kẻ không thiện chí khác. Về điều này bạn có thể buồn giận vì cho rằng chí ít chàng cũng nên coi trọng ý kiến của bạn. Nhưng thử gạt bỏ giận dỗi sang một bên để nhìn vào điều này từ một góc độ khác. Thử hỏi, trên đời này liệu có nhiều đàn ông có khả năng giải quyết các vấn đề phức tạp của cuộc sống một cách tự chủ, không bị người khác lôi kéo, xui khiến không? Đáng buồn phải thừa nhận rằng những người như thế rất hiếm. Nên nếu Scorpio của bạn thuộc loại đàn ông dám nhận toàn bộ trách nhiệm về mình thì đó là điều tuyệt vời, đúng không nào?

Để càng tôn trọng và yêu mến Scorpio hơn, chỉ cần nhìn thấy chàng trong công việc khi gặp khó khăn. Đứng trước nguy nan, trong khi những người đàn ông khác chỉ biết càu nhàu, cáu gắt, hoặc là hoảng hốt, hoang mang, thì chàng vén tay áo lao vào trận đấu. Chàng không cho rằng đời người chỉ trải toàn hoa đẹp, do vậy, khi gặp hoạn nạn, chàng không xem nó như cú sét đánh, mà chỉ là một tình huống hoàn toàn bình thường trong cuộc sống mà ta phải giải quyết cũng như mọi vấn đề khác. Không cần nói cũng biết, với một triết lý sáng suốt như vậy thì cuộc sống đơn giản và dễ chịu hơn rất nhiều.

Hổ Cáp rất lựa chọn trong việc quan hệ bạn bè và giao du. Chàng không để xung quanh mình có những người mà mình không quý mến, không tôn trọng.

Đàn ông Scorpio không hay thể hiện cảm xúc của mình trước mọi người. Đôi khi bạn có cảm tưởng chàng hơi thô lỗ, không chú ý đến người khác, hoặc thậm chí tàn nhẫn. Chàng có thể cho phép bản thân giễu cợt bạn trước mặt người ngoài. Chỉ sau đó, khi còn một mình cùng bạn, chàng sẽ bộc bạch tình cảm đích thực của chàng đối với bạn.

Nếu là người rất nhạy cảm, bạn sẽ gặp khó khăn khi sống với Scorpio. Nhưng nếu có thể trải qua được giai đoạn làm quen và thích nghi đầy khó khăn, nhiều khả năng bạn sẽ được tôi luyện thành một tính cách mạnh mẽ hơn. Không như những người đàn ông khác hay nói với vợ (trong khi không rời mắt khỏi màn hình TV) những lời khen nịnh quen miệng, kiểu như “em của anh là hết ý”, Hổ Cáp chỉ khen bạn khi nào bạn thực sự xứng đáng. Lời khen của chàng giá trị gấp mười lời khen của người khác.

Về chuyện ghen tuông, đây là vấn đề rất không đơn giản. Vợ của Scorpio, giống như vợ vua, không được có bất kỳ điều đáng ngờ nào. Còn nếu chính bạn ghen thì tốt nhất hãy tự thuyết phục rằng thực tế không phải vậy. Đúng là bạn sẽ thường xuyên thấy đàn bà lao vào chàng. Nhưng biết làm sao khác được khi mà chàng hấp dẫn đến không thể cưỡng lại nổi? Trong những lúc như vậy, chỉ nên dựa vào ý nghĩ rằng không một sự khen nịnh cũng như cám dỗ nào có thể tác động được chàng. Đối với chuyện này, chàng có một sức đề kháng tự nhiên rất bền vững.

Hổ Cáp là một người cha nghiêm khắc hiếm có. Chàng không cho phép con cái lười biếng, hư hỏng. Khi chúng còn nhỏ, chàng quyết bảo vệ chúng, như bảo vệ tất cả những gì mà chàng nhiệt thành yêu quý. Nhưng khi chúng bắt đầu lớn, chàng dạy chúng biết phải tự bảo vệ và đấu tranh cho lợi ích của bản thân. Đôi khi con cái của Scorpio cho rằng cha chúng quá độc đoán và khắc nghiệt. Nhưng khi đã trưởng thành, chúng hiểu rằng đã học được rất nhiều ở chàng và mang lòng biết ơn sâu sắc.

Xét về phương diện làm chồng thì, nếu bạn hoàn toàn đặt niềm tin ở chàng và chia sẻ những ý đồ của chàng, Scorpio sẽ rất quan tâm, dịu dàng, chăm sóc, và đền đáp cho bạn một tình yêu thương mà nhiều phụ nữ chỉ có thể mơ ước.

• • •

Tuổi trẻ của ba?

21/11/2008

tuoitrecuaba

Ngồi ăn cơm, ba kể có lần trong chiến khu, gặp lại ông nội, ba hỏi cuộc đời trai trẻ của ông nội đã làm gì:

– Ông nói: “Đất nước lầm than, nhà có giàu cũng mang thân phận tủi nhục (nhà ông nội khi đó là điền chủ ở xứ Bạc Liêu), ba hiến hết gia sản cho cách mạng và cầm súng theo cách mạng chống ngoại xâm”.

Một thời gian sau ông nội chết khi chỉ huy một trận đánh đồn giặc.

– Tôi hỏi ba: “Vậy còn quãng đời trai trẻ của ba?”

– Ba nói: “Tuổi trẻ của ba cũng là chiến tranh, ba cũng như nhiều người, không có nhiều lựa chọn, ba chọn tuổi trẻ của mình cho đất nước”.

Tự nhiên nghĩ, vài chục năm sau, con mình cũng hỏi lại câu hỏi ấy. Chẳng lẽ lại bảo: “Ba đi làm cho những công ty nước ngoài, một ngày 8 tiếng, một tuần 5 ngày”.

Trời hỡi!!! Tuổi trẻ mình còn được bao lâu để thay đổi câu trả lời?

• • •