Người đồng nghiệp nhỏ

13/01/2016

Hồi mình còn làm việc ở Melbourne, một hôm ở tầng mình làm việc bỗng thấy cậu bé chừng 9-10 tuổi đến làm việc.

Công việc của cậu là đẩy một chiếc xe chứa hồ sơ đi vòng vòng công ty để giao thư hoặc giao tài liệu cho các phòng ban khắp công ty.

Ban đầu mình lấy làm lạ, tại sao tuổi đó mà lại xin được việc làm ở ANZ? Hỏi chị thư ký thì mới biết đó là con của một anh sếp lớn trong công ty. Cậu nhỏ muốn mua một cái máy bay nhưng ba cậu không cho tiền, đổi lại ba cậu offer cho cậu một công việc trong kỳ nghỉ đông. Mỗi ngày ba cậu gửi tiền cho chị thư ký nhờ chị “phát lương” cho cậu.

Cậu nhỏ làm việc rất chăm chỉ, cậu được sắp cho một cái bàn trống gần chị thư ký. Tuy nhiên không mấy khi cậu ngồi ở bàn vì công việc của cậu phải đi giao thư hoặc giao tài liệu khắp công ty (công ty gần 30 tầng và cu cậu có hẳn một cái bản đồ – do chị thư ký chuẩn bị – mới biết chỗ đi giao).

Sau một thời gian thì mọi người trong cty ai cũng quý cậu, không ai bảo ai đều thủ sẵn kẹo bánh để tặng khi được cậu giao hồ sơ. Tuy nhiên cậu không ăn một mình mà hay mang về phòng chia cho mọi người trong phòng.

Hết mấy tháng mùa đông, ngày cuối cùng đi làm, cậu được mọi người trong phòng tổ chức hẳn một buổi tiệc chia tay như một người đồng nghiệp thực thụ.

Trong những buổi chia tay kiểu như vậy ở Úc thì mọi người hay có thói quen kể một kỷ niệm nào đó hay một ấn tượng nào đó về người đồng nghiệp của mình.

Khi tới lượt mình, đây là những gì mình đã nói về cậu: “Ở nơi mà chú đến, trẻ em thường không tự lập do được gia đình nuông chiều từ nhỏ, có những “trẻ em” vào đại học rồi mà vẫn còn dùng tiền của cha mẹ. Chú rất ấn tượng về tính tự lập và sự chững chạc của cháu. Nhất định một lúc nào đó chú sẽ kể lại câu chuyện của cháu cho những người bạn Việt Nam của mình”.

Và đó là câu chuyện về Danny, một người “đồng nghiệp” của mình ở Úc.

• • •

Chuyện trên đường

11/01/2016

Chuyện vừa xảy ra, mới hồi nãy khi đang đi trên đường từ công ty ra station thì bỗng đi song song bên cạnh có 2 đứa tự nhiên quay qua hỏi mình:

– Hi mate, how are you? (Chào bạn khoẻ không?).

– Good! Yourself? (Khoẻ, bạn khoẻ?) – mình lịch sự trả lời.

– Do you mind if I give you a hug? (Bạn có phiền nếu tôi ôm bạn 1 cái không?) – nó hỏi.

Mình thoáng bất ngờ: Oh, ok!

Xong nó ôm mình, thằng bạn nó đi cùng cũng ôm. 3 thằng ôm nhau vỗ vai, xong “bye bye, have a good evening”.

Đi được vài bước thằng bạn còn nói: “Thanks mate, can I hug you again?” Thế là ôm (lúc này thằng còn lại đi trước rồi).

Ngồi trên train về nhà tự nhiên nghĩ:

– Hồi còn ở VN nếu tự nhiên ở đâu ra 2 đứa ất ơ đòi hug chắc mình chạy liền. Sau vài năm sống bên này, tự nhiên có phản xạ tin người. Lúc đó chẳng nghĩ gì, nó muốn hug thì mình hug, hug tạo ra niềm vui chứ đâu có hại gì → Tiếp thu được tính tốt tin người của các bạn phương Tây.

– Tuy nhiên sau khi hug xong vẫn tự nhiên (cũng là phản xạ) thò tay vô túi coi còn cái bóp không → vẫn còn cái gốc VN, haha…

– Không biết 2 đứa đó thất tình, hay gay, hay chỉ là 2 đứa bình thường nổi hứng khùng. Tuy nhiên rõ ràng sau khi hug nhau thì cả 3 đứa đều vui → khi cuộc sống có lòng tin lẫn nhau thì nụ cười nhiều hơn.

Ghi chép nhảm một chiều thứ 2.

• • •

5 mức độ ngu dốt

12/12/2015

Hôm nay đọc được một bài viết khá thú vị.

Tóm tắt lại là có 5 mức dốt như sau:

  1. Biết cái mình biết
  2. Biết cái mình không biết
  3. Không biết cái mình không biết
  4. Không biết cách để biết rằng mình không biết cái mình không biết
  5. Nghĩ mình cái gì cũng biết (nói cách khác là không biết khỉ gió gì hết)

Kể ra dốt cũng phải có nghệ thuật.

Đọc bài gốc tiếng Anh tại đây.
Trang Khoa học Máy tính có dịch sang tiếng Việt ở đây.

• • •

Đảo Pitcairn

11/12/2015

Trước nay mình hay có một suy nghĩ hơi lạ đời, là một lúc nào đó mình sẽ bỏ hết tất cả lại sau lưng, đi đến một hòn đảo nào đó sống một thời gian, có thể là 6 tháng hoặc 1 năm, nếu thích thì tiếp tục ở lâu hơn. Một nơi nào đó tận cùng của thế giới, biệt lập với thế giới bên ngoài. Sau thời gian tìm hiểu thì cuối cùng ra được một ứng cử viên thích hợp, đảo Pitcairn.

Đây là một hòn đảo ngoài khơi xa thẳm của Thái Bình Dương mênh mông, nơi mà người ta thường gọi là “nơi tận cùng của thế giới”.

Đây là một quần đảo có tổng cộng 4 đảo (Pitcairn, Henderson, Ducie và Oeno), trong đó chỉ duy đảo Pitcairn là có người ở và cũng chỉ có vỏn vẹn hơn 50 người, và vì vậy nên Pitcairn được xem như là nơi là có chính quyền ít dân nhất thế giới – dù rằng nó không phải là một quốc gia độc lập (đây là lãnh thổ hải ngoại của Anh Quốc). Hòn đảo này gắn với nhiều huyền thoại trong đó nổi tiếng nhất là cuộc nổi loạn trên một tàu hải quân Anh hơn 200 năm trước (người dân hiện tại trên đảo cũng chính là hậu duệ của những người lính nổi loạn trên tàu năm xưa).

Cảnh vật ở đây thì trông như trong những bộ phim thám hiểm hoặc trong một game phiêu lưu nào đó (kiểu như hòn đảo trong Tomb Raider 2013). Tuy nhiên để đến được Pitcairn thì không đơn giản chút nào, phải bay đến New Zealand và từ đó đi tàu cả tuần lễ mới đến được Pitcairn.

• • •

Chính sách định cư ở Úc

30/09/2015

Dạo này hơi bất ngờ là có khá nhiều bạn hỏi mình về những thủ tục định cư ở Úc (vì thật ra mình chẳng biết gì nhiều về vấn đề này).

Mình sẽ viết lại những điều mình biết vô bài này – và chắc cũng chỉ một bài này, vì như đã nói mình không rành về những việc này, chỉ có vài kinh nghiệm về con đường mình đã đi qua thôi.

Cũng xin nhấn mạnh rằng mình không muốn so sánh giữa Úc và Việt Nam, những ai đã đọc các bài viết của mình hẳn biết rằng mình dành rất nhiều tình cảm cho quê hương. Những ai đi thì đã đi, những ai ở thì đã ở, bài này chỉ đơn thuần mình chia sẻ lại những hiểu biết về chính sách nhập cư mà mình biết cho những bạn nào cần.

• • •

Thằng Charles

14/09/2015

Đây là câu chuyện về thằng Charles, trong công ty nó ngồi kế mình và cũng là một trong vài đứa mà mình chơi thân nhất công ty.

Tên đầy đủ của nó là Charles Théodore Meinrad Đệ tam Đệ tứ gì đó. Ban đầu mình cứ tức cười khi dòm cái tên dài thòng cộng thêm vài số la mã đó, sau này mới biết sở dĩ nó có cái tên như vậy là vì gia đình nó có dây mơ rễ má gì đó với hoàng gia Bỉ. Nói nôm na nó là người thuộc hoàng gia, còn gần hay xa thì mình không hỏi.

Nó thì luôn giấu kỹ cái gốc hoàng thân quốc thích này, chơi thân mãi sau này mình mới biết là hồi ở Bỉ nó sống trong cái lâu đài, cái sân trước “nhà” nó chó chạy phải nghỉ vài chặng mới giáp vòng.

Nhưng đó không phải lý do mình viết riêng một bài về nó. Lý do là vì cái cuộc sống thú vị và tính cách đáng học hỏi của nó.

Nói về tính cách, nó là một trong những đứa có thái độ sống tích cực nhất mà mình từng được gặp. Mình cũng là người tích cực nhưng so với nó thì chỉ bằng cái móng tay. Vài ấn tượng mà mình vẫn nhớ về nó:

  • Sáng nào cũng thấy nó tung tăng vô công ty, gặp ai cũng cười nói vui vẻ, rất ân cần.
  • Nó luôn luôn nghĩ tích cực về mọi thứ, luôn luôn tươi cười và hòa nhã với bất kỳ ai.
  • Nói chuyện với nó là một trong những cách nhanh nhất để cảm thấy cuộc đời tươi đẹp, nó luôn luôn nhìn ra mặt tích cực của mọi vấn đề dù trong bất kỳ trường hợp khó khăn nào, kể cả công việc và cuộc sống.
  • Trong công việc thì khi đưa ra bất kỳ việc gì dù có liên quan đến nó hay không, nếu được xung phong nó đều xung phong nhận làm.
  • Làm việc với nó luôn thoải mái tinh thần vì nó luôn hướng tới giải pháp (ngược với những người chỉ thích nói về vấn đề).
  • Hồi công ty mình được một công ty lớn khác accquire lại, trong khi toàn bộ nhân viên đang còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì nó đã lang thang sang bên trụ sở cty kia làm quen, rồi chỉ vài tuần sau số người bên công ty kia biết nó còn nhiều hơn biết CEO bên công ty mình (nó cũng chỉ là lính lác chứ không phải sếp sòng gì).
  • Nó hay xung phong đi mua đồ văn phòng phẩm cho anh em trong team ở cái cửa hàng Officeworks gần công ty, chả biết nó làm gì mà giờ bên đó đặt cho nó cái biệt danh là “happy man” luôn.
• • •

Quốc ca Do Thái

14/08/2015

Trưa nay ngồi ăn trưa trong công ty, ngồi ăn nhìn xung quanh mới để ý là mọi người đến từ đủ mọi quốc tịch trên thế giới: Canada, Hy Lạp, Israel, Anh, Đức,… VN thì có mình.

Vừa ăn vừa nói chuyện phím, câu chuyện đi từ ẩm thực sang du lịch rồi từ từ sang quốc ca. Sẵn phòng ăn có bộ loa Airplay (loa mà điện thoại có thể kết nối vô để phát nhạc), thế là có ý tưởng mỗi đứa sẽ mở quốc ca của mỗi nước và giới thiệu về ý nghĩa quốc ca nước mình.

Suốt buổi nghe hơn chục bài, nhưng ấn tượng nhất vẫn là bài quốc ca của Israel. Đặc biệt là mỗi khi được nghe chính người Do Thái kể về quốc ca của họ.

Đây không phải là lần đầu tiên mình nghe quốc ca của Israel. Lần đầu tiên là do bạn Omri, một người bạn làm chung trước đây, đã mở cho mình nghe và kể rất nhiều về dân tộc Do Thái của bạn.

Quốc ca Do Thái là một bài quốc ca rất đặc biệt, thường các bài quốc ca luôn có giai điệu mạnh mẽ, thúc giục tinh thần người nghe. Với quốc ca Israel thì khác, giai điệu bài hát nghe rất buồn, có một chút hào hùng nhưng tựu chung vẫn là buồn.

Bài quốc ca có tên là Hatikvah, có nghĩa là “Khát vọng” (The Hope), khi đó Omri có kể cho mình rằng người Do Thái chọn bài hát này làm quốc ca vì nó lột tả được những đau thương trong suốt chiều dài lịch sử đầy thăng trầm của dân tộc Do Thái, nó cũng gửi gắm một khát vọng vươn lên và trường tồn của dân tộc họ trong bất kỳ môi trường nào, kể cả những giờ phút tuyệt vọng nhất.

Mời mọi người nghe chơi để biết thêm về một bài quốc ca đặc biệt.

• • •

Kể chuyện tiếng Anh nơi xứ người

16/06/2015

Hồi ở Việt Nam, làm việc chung với mấy bạn nước ngoài, nói chuyện phà phà cứ tưởng mình ngon. Cho đến một hôm đẹp trời đi uống bia với bạn Collin, bạn cho biết rằng tại tao qua nước mày nên phải chỉnh giọng nói lại cho nó chậm rãi, ít nuốt từ và ít dùng tiếng lóng để dễ giao tiếp, chứ tiếng Anh gốc của tao không dễ nghe vậy đâu (quê bản ở Louisiana).

Nhưng mà bản nói nghe thì nghe vậy thôi, mình vẫn cứ nghĩ rằng tiếng Anh mình ngon, ta đây không những có thể giao tiếp được mà còn có thể present, debate bằng tiếng Anh, còn Singlish thì ôi thôi, mình coi bằng nửa con mắt.

Ta nói, ra đường chỉ biết nhìn dây điện…

• • •

Tiếng Anh vùng miền

15/06/2015

Sau thời gian làm việc chung với một số quốc tịch, rút ra vài so sánh mang tính chất vui (không có ý định phân biệt chủng tộc hay vùng miền).

Giọng Anh

Giọng Anh hơi nặng và cách đọc khá kiểu cách (chỉ bàn tới giọng Anh British, không tính Ireland, Scotland,… do chưa có dịp làm việc chung – nghe nói giọng Scotland rất là khó nghe).
→ Giọng Anh chính là giọng Hà Nội.

 

Giọng Mỹ

Hồi xưa là dân giang hồ di cư, chất cao bồi trọng nghĩa khinh tài, chữ nghĩa không cần phải văn hoa bay bướm miễn sao giao tiếp hiệu quả.
Ví dụ: colour/color, centre/center,… và cộng thêm một mớ tiếng lóng địa phương.
→ Giọng Mỹ rất gần với giọng Miền Tây.

• • •

Trồng cây, chặt cây

20/03/2015

Thật trùng hợp, hôm nay hội đồng chánh quyền Sydney vừa bắt đầu một chiến dịch tên là “Free tree giveaway” (tặng cây miễn phí), xin nói thêm là cây cối ở xứ này khá đắt, một cây linh tinh nhảm nhí cũng đã tốn vài chục đô trở lên.

Trích dịch một đoạn trong nội dung thông báo của hội đồng thành phố Sydney.

“Cây cối làm cho thành phố của chúng ta đẹp hơn và bên cạnh đó làm cho không khí của chúng ta trong lành hơn cũng như cung cấp môi trường sống cho chim chóc và thú vật.

Hội đồng thành phố Sydney đã trồng 10.250 cây từ năm 2005 – trước đó chúng ta đã có 42.000 cây trên đường phố và trong công viên khắp thành phố – và chúng ta đang tiếp tục trồng thêm rất nhiều nữa.

Chiến dịch tặng cây miễn phí nhằm khuyến khích cư dân giúp chúng tôi đạt được mục tiêu tăng tổng số cây lên hơn 50% nữa vào năm 2030.

Chiến dịch sẽ chính thức bắt đầu vào ngày 21/3 tại bãi đậu xe công viên trung tâm Sydney. Nhân viên sẽ có mặt ở đó từ 10 giờ sáng cho đến khi tất cả cây được tặng hết. Hãy ghé thăm để thưởng thức xúc xích miễn phí và trò chuyện với nhân viên của chúng tôi để có được những lời khuyên bổ ích về những kỹ năng trồng cây và chăm sóc cây.

Thư viện ảnh bên dưới giúp bạn chọn đúng loại cây mình thích một cách dễ dàng”.

Một sự trùng hợp mỉa mai khi ở một nơi thì chánh quyền làm mọi cách để trồng thêm cây (kéo cả dân chúng tham gia) còn một nơi thì đang tìm cách đốn cây.

• • •