Chính sách định cư ở Úc

30/09/2015

Dạo này hơi bất ngờ là có khá nhiều bạn hỏi mình về những thủ tục định cư ở Úc (vì thật ra mình chẳng biết gì nhiều về vấn đề này).

Mình sẽ viết lại những điều mình biết vô bài này – và chắc cũng chỉ một bài này, vì như đã nói mình không rành về những việc này, chỉ có vài kinh nghiệm về con đường mình đã đi qua thôi.

Cũng xin nhấn mạnh rằng mình không muốn so sánh giữa Úc và Việt Nam, những ai đã đọc các bài viết của mình hẳn biết rằng mình dành rất nhiều tình cảm cho quê hương. Những ai đi thì đã đi, những ai ở thì đã ở, bài này chỉ đơn thuần mình chia sẻ lại những hiểu biết về chính sách nhập cư mà mình biết cho những bạn nào cần.

• • •

Thằng Charles

14/09/2015

Đây là câu chuyện về thằng Charles, trong công ty nó ngồi kế mình và cũng là một trong vài đứa mà mình chơi thân nhất công ty.

Tên đầy đủ của nó là Charles Théodore Meinrad Đệ tam Đệ tứ gì đó. Ban đầu mình cứ tức cười khi dòm cái tên dài thòng cộng thêm vài số la mã đó, sau này mới biết sở dĩ nó có cái tên như vậy là vì gia đình nó có dây mơ rễ má gì đó với hoàng gia Bỉ. Nói nôm na nó là người thuộc hoàng gia, còn gần hay xa thì mình không hỏi.

Nó thì luôn giấu kỹ cái gốc hoàng thân quốc thích này, chơi thân mãi sau này mình mới biết là hồi ở Bỉ nó sống trong cái lâu đài, cái sân trước “nhà” nó chó chạy phải nghỉ vài chặng mới giáp vòng.

Nhưng đó không phải lý do mình viết riêng một bài về nó. Lý do là vì cái cuộc sống thú vị và tính cách đáng học hỏi của nó.

Nói về tính cách, nó là một trong những đứa có thái độ sống tích cực nhất mà mình từng được gặp. Mình cũng là người tích cực nhưng so với nó thì chỉ bằng cái móng tay. Vài ấn tượng mà mình vẫn nhớ về nó:

  • Sáng nào cũng thấy nó tung tăng vô công ty, gặp ai cũng cười nói vui vẻ, rất ân cần.
  • Nó luôn luôn nghĩ tích cực về mọi thứ, luôn luôn tươi cười và hòa nhã với bất kỳ ai.
  • Nói chuyện với nó là một trong những cách nhanh nhất để cảm thấy cuộc đời tươi đẹp, nó luôn luôn nhìn ra mặt tích cực của mọi vấn đề dù trong bất kỳ trường hợp khó khăn nào, kể cả công việc và cuộc sống.
  • Trong công việc thì khi đưa ra bất kỳ việc gì dù có liên quan đến nó hay không, nếu được xung phong nó đều xung phong nhận làm.
  • Làm việc với nó luôn thoải mái tinh thần vì nó luôn hướng tới giải pháp (ngược với những người chỉ thích nói về vấn đề).
  • Hồi công ty mình được một công ty lớn khác accquire lại, trong khi toàn bộ nhân viên đang còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì nó đã lang thang sang bên trụ sở cty kia làm quen, rồi chỉ vài tuần sau số người bên công ty kia biết nó còn nhiều hơn biết CEO bên công ty mình (nó cũng chỉ là lính lác chứ không phải sếp sòng gì).
  • Nó hay xung phong đi mua đồ văn phòng phẩm cho anh em trong team ở cái cửa hàng Officeworks gần công ty, chả biết nó làm gì mà giờ bên đó đặt cho nó cái biệt danh là “happy man” luôn.
• • •

Quốc ca Do Thái

14/08/2015

Trưa nay ngồi ăn trưa trong công ty, ngồi ăn nhìn xung quanh mới để ý là mọi người đến từ đủ mọi quốc tịch trên thế giới: Canada, Hy Lạp, Israel, Anh, Đức,… VN thì có mình.

Vừa ăn vừa nói chuyện phím, câu chuyện đi từ ẩm thực sang du lịch rồi từ từ sang quốc ca. Sẵn phòng ăn có bộ loa Airplay (loa mà điện thoại có thể kết nối vô để phát nhạc), thế là có ý tưởng mỗi đứa sẽ mở quốc ca của mỗi nước và giới thiệu về ý nghĩa quốc ca nước mình.

Suốt buổi nghe hơn chục bài, nhưng ấn tượng nhất vẫn là bài quốc ca của Israel. Đặc biệt là mỗi khi được nghe chính người Do Thái kể về quốc ca của họ.

Đây không phải là lần đầu tiên mình nghe quốc ca của Israel. Lần đầu tiên là do bạn Omri, một người bạn làm chung trước đây, đã mở cho mình nghe và kể rất nhiều về dân tộc Do Thái của bạn.

Quốc ca Do Thái là một bài quốc ca rất đặc biệt, thường các bài quốc ca luôn có giai điệu mạnh mẽ, thúc giục tinh thần người nghe. Với quốc ca Israel thì khác, giai điệu bài hát nghe rất buồn, có một chút hào hùng nhưng tựu chung vẫn là buồn.

Bài quốc ca có tên là Hatikvah, có nghĩa là “Khát vọng” (The Hope), khi đó Omri có kể cho mình rằng người Do Thái chọn bài hát này làm quốc ca vì nó lột tả được những đau thương trong suốt chiều dài lịch sử đầy thăng trầm của dân tộc Do Thái, nó cũng gửi gắm một khát vọng vươn lên và trường tồn của dân tộc họ trong bất kỳ môi trường nào, kể cả những giờ phút tuyệt vọng nhất.

Mời mọi người nghe chơi để biết thêm về một bài quốc ca đặc biệt.

• • •

Kể chuyện tiếng Anh nơi xứ người

16/06/2015

Hồi ở Việt Nam, làm việc chung với mấy bạn nước ngoài, nói chuyện phà phà cứ tưởng mình ngon. Cho đến một hôm đẹp trời đi uống bia với bạn Collin, bạn cho biết rằng tại tao qua nước mày nên phải chỉnh giọng nói lại cho nó chậm rãi, ít nuốt từ và ít dùng tiếng lóng để dễ giao tiếp, chứ tiếng Anh gốc của tao không dễ nghe vậy đâu (quê bản ở Louisiana).

Nhưng mà bản nói nghe thì nghe vậy thôi, mình vẫn cứ nghĩ rằng tiếng Anh mình ngon, ta đây không những có thể giao tiếp được mà còn có thể present, debate bằng tiếng Anh, còn Singlish thì ôi thôi, mình coi bằng nửa con mắt.

Ta nói, ra đường chỉ biết nhìn dây điện…

• • •

Tiếng Anh vùng miền

15/06/2015

Sau thời gian làm việc chung với một số quốc tịch, rút ra vài so sánh mang tính chất vui (không có ý định phân biệt chủng tộc hay vùng miền).

Giọng Anh

Giọng Anh hơi nặng và cách đọc khá kiểu cách (chỉ bàn tới giọng Anh British, không tính Ireland, Scotland,… do chưa có dịp làm việc chung – nghe nói giọng Scotland rất là khó nghe).
→ Giọng Anh chính là giọng Hà Nội.

 

Giọng Mỹ

Hồi xưa là dân giang hồ di cư, chất cao bồi trọng nghĩa khinh tài, chữ nghĩa không cần phải văn hoa bay bướm miễn sao giao tiếp hiệu quả.
Ví dụ: colour/color, centre/center,… và cộng thêm một mớ tiếng lóng địa phương.
→ Giọng Mỹ rất gần với giọng Miền Tây.

• • •

Trồng cây, chặt cây

20/03/2015

Thật trùng hợp, hôm nay hội đồng chánh quyền Sydney vừa bắt đầu một chiến dịch tên là “Free tree giveaway” (tặng cây miễn phí), xin nói thêm là cây cối ở xứ này khá đắt, một cây linh tinh nhảm nhí cũng đã tốn vài chục đô trở lên.

Trích dịch một đoạn trong nội dung thông báo của hội đồng thành phố Sydney.

“Cây cối làm cho thành phố của chúng ta đẹp hơn và bên cạnh đó làm cho không khí của chúng ta trong lành hơn cũng như cung cấp môi trường sống cho chim chóc và thú vật.

Hội đồng thành phố Sydney đã trồng 10.250 cây từ năm 2005 – trước đó chúng ta đã có 42.000 cây trên đường phố và trong công viên khắp thành phố – và chúng ta đang tiếp tục trồng thêm rất nhiều nữa.

Chiến dịch tặng cây miễn phí nhằm khuyến khích cư dân giúp chúng tôi đạt được mục tiêu tăng tổng số cây lên hơn 50% nữa vào năm 2030.

Chiến dịch sẽ chính thức bắt đầu vào ngày 21/3 tại bãi đậu xe công viên trung tâm Sydney. Nhân viên sẽ có mặt ở đó từ 10 giờ sáng cho đến khi tất cả cây được tặng hết. Hãy ghé thăm để thưởng thức xúc xích miễn phí và trò chuyện với nhân viên của chúng tôi để có được những lời khuyên bổ ích về những kỹ năng trồng cây và chăm sóc cây.

Thư viện ảnh bên dưới giúp bạn chọn đúng loại cây mình thích một cách dễ dàng”.

Một sự trùng hợp mỉa mai khi ở một nơi thì chánh quyền làm mọi cách để trồng thêm cây (kéo cả dân chúng tham gia) còn một nơi thì đang tìm cách đốn cây.

• • •

Sydney vs Melbourne

02/03/2015

Melbourne, thành phố suốt 4 năm liền đứng đầu bảng trong danh sách những thành phố đáng sống nhất thế giới, Sydney cũng là thành phố trong top 10 thành phố đáng sống nhất thế giới. Do đó đây là chủ đề muôn thuở, search trên google sẽ ra hàng trăm kết quả của những cuộc tranh luận về chủ đề này. Và gần như không bao giờ đi tới một câu trả lời chính xác, ai là dân ở đâu sẽ thích ở đó.

Mình có may mắn là một người nước ngoài (không bị thiên vị), đã từng sống ở Sydney và bây giờ là Melbourne (tuy chỉ mới vừa dọn xuống 3 tuần). Và cũng vì chỉ mới sống 3 tuần Melbourne, nên đây chỉ là cảm nhận cá nhân ban đầu về những điểm khác của Melbourne so với Sydney. Có thể sau thời gian sống lâu hơn, những cảm nhận ban đầu này sẽ thay đổi.

• • •

Quê hương, đi hay về?

25/02/2015

Hôm rồi anh Giang Lê – là một người tôi rất quý trọng – có một bài về việc trở về Việt Nam hay ở lại nước ngoài. Bài phỏng vấn hay và bài viết của anh Giang (như thường lệ) cũng hay.

Mỗi người đều chọn cho mình một con đường khác nhau, ai ở thì đã ở rồi, ai đi thì cũng đã đi rồi. Mỗi người có một hoàn cảnh, một góc nhìn khác nhau nên tôi không thể mang suy nghĩ của mình đánh giá là ai đúng ai sai. Trong bài này tôi chỉ chia sẻ góc nhìn của tôi về việc này.

Trong bài anh Giang có nói về việc quay trở về “sẽ có nhiều cơ hội để làm việc và thành công hơn, cả về tiền bạc lẫn công danh hơn những người ở lại”.

Ưu điểm

Với những ai đã từng học tập hoặc làm việc ở nước ngoài: với những kiến thức, phong cách làm việc đã tích lũy được ở môi trường phương Tây, khi về nước sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm một công việc ở vị trí cao, nhiều trải nghiệm và thử thách hơn.

Với những ai có ý định làm riêng: với môi trường (hỗn độn) hiện tại của Việt Nam, sẽ có rất nhiều cơ hội cho những người đủ nhạy bén. Tôi có hân hạnh được quen một số bạn bè trang lứa đã và đang rất thành công ở Việt Nam, trong đó không ít bạn bè đã từng học ở nước ngoài và sau đó quay trở về Việt Nam lập nghiệp.

Ở nước ngoài, công việc không dễ kiếm, tôi may mắn có được công việc mình yêu thích khi vừa sang, tuy nhiên tôi cũng có biết những bạn bè (đã từng làm những vị trí quan trọng ở VN) nhưng khi sang không xin được việc. Bên này mức sống lại đắt đỏ nên chỉ một vài tháng không có việc thì phải xắn tay áo lên làm mọi việc, thậm chí cả những việc chân tay. (Xin nói rõ rằng điều đó không có gì là xấu).

• • •

Chú bé và người ăn xin

04/02/2015

Sáng nay trên đường đi làm, khi bước ra khỏi xe lửa tôi bỗng chú ý hai mẹ con đi trước mặt. Bà mẹ dắt tay đứa nhỏ đang vừa đi vừa nhảy chân sáo. Thằng bé lùn quá nên vừa nhảy lại phải vừa với tay lên mới nắm tới tay mẹ. Tôi nhìn thoáng qua, chợt cười rồi cũng tiếp tục đi.

Trước ga Sydney Central mỗi ngày thường có một người đàn ông ngồi chơi đàn guitar, một nghệ sĩ đường phố, ông này người da đen thường hay chơi những bản hòa tấu và chơi rất hay. Hôm nay, cách ông ấy không xa có một người vô gia cư ngồi xin tiền, những người vô gia cư bên này thường ngồi một góc, đặt một chiếc hộp trước mặt và một tấm bảng, thường là bằng cạc tông, nói về hoàn cảnh của mình, ai đi ngang muốn cho thì cho.

Tôi đứng vừa chờ đèn vừa bản nhạc guitar người da đen đang đàng, chợt tôi để ý thấy hai mẹ con lúc nãy, đang đi ra thì hai mẹ con dừng lại, bà mẹ đưa cho cậu bé vài đồng xu. Cậu bé đến đứng trước người hành khất đang ngồi và đưa tiền cho ông ấy, khoảnh khắc ấy thật đẹp làm cả ngày hôm nay tôi cứ nhớ hoài, trên mặt cậu bé là một nụ cười thánh thiện nhất mà tôi từng thấy, cộng thêm tấm bìa cạc tông trước mặt người hành khất phản chiếu ánh nắng sáng làm nổi bật lên khuôn mặt cậu bé trong một buổi sáng thanh bình. Đẹp vô cùng!

Ở bên này, tôi thường thấy người phương Tây hay cho con của họ tiền để mấy nhóc đến tặng cho những người hành khất, thật là một cách hay để dạy cho các em lòng trắc ẩn từ những ngày còn nhỏ.

• • •

Nicholas Winton, người anh hùng thầm lặng

25/01/2015

Vào năm 1938, Đức Quốc Xã tiến quân vào Czechoslovakia (ngày nay là cộng hòa Séc). Những người Do Thái ở đây đã tìm mọi cách để sang Mỹ, Anh, Pháp, Palestine,… nhưng tất cả những cánh cửa biên giới đều đóng lại với họ.

Nicholas Winton, một người Anh, khi ấy 29 tuổi, đã đến Czechoslovakia và ông nhận thấy rằng ông phải làm một điều gì đó để cứu các trẻ em ở đây. Sau những nỗ lực không mệt mỏi của mình, ông đã cứu được tổng cộng 669 trẻ em, đưa họ về Anh và tìm mọi cách để các gia đình nhận nuôi các em. Sau đó ông tình nguyện gia nhập Hồng Thập Tự, gia nhập quân đội và ra chiến trường để cứu chữa các thương binh. Sau Hồng Thập Tự ông chuyển sang không quân và gia nhập Không quân Hoàng Gia, tiếp tục chiến đấu đến khi hết chiến tranh và tiếp tục làm các hoạt động nhân đạo khác.

Điều đặc biệt là trong suốt 50 năm, không ai biết về những việc ông đã làm để cứu 669 em nhỏ ở Czechoslovakia. Bản thân ông cũng không nhắc gì về việc đó, bản thân các em nhỏ cũng không hề biết được ai đã đứng phía sau để cứu mạng mình. Có một câu nói đáng nhớ trong đoạn phim trên, một em nhỏ, nay đã là một phụ nữ trung niên, khi được phóng viên hỏi rằng: “Bà nghĩ lý do vì sao ông ấy không nói gì về những việc phi thường mình đã làm trong suốt 50 năm qua?”

Bà trả lời: “Tôi nghĩ đó là phẩm chất tự nhiên của ông ấy, ông ấy thực sự nghĩ rằng mình sẽ làm tất cả những gì mình có thể để cứu những em bé và giúp các em có một cuộc sống mới. Xong! Chỉ có vậy! Và ông chuyển sang những việc tiếp theo để làm, như thể không có chuyện gì to tát!”

Mãi cho đến năm 1988, khi đài BBC tìm hiểu ra câu chuyện và mời ông đến một chương trình đặc biệt, nơi ông không hề biết rằng tất cả những người ngồi xung quanh mình là những trẻ em năm xưa ông đã cứu mạng. Họ nay đã già, có con, có cháu… con số nhân lên khoảng 15.000 người, không ai trong số họ tồn tại nếu không có ông.

Năm 2003, ông được nữ hoàng Anh phong tước hiệp sĩ (một tước hiệu cao quý của Anh), tại Czechoslovakia ông được xem là anh hùng dân tộc và được chính tổng thống Cộng hòa Séc trao tặng huân chương Sư tử trắng (Order of the White Lion) – huân chương cao quý nhất của Cộng hòa Séc.

Câu chuyện của ông đã được dựng lại thành một phim vào năm 2011 với tựa Nicky’s Family

Có những con người làm cho chúng ta cảm thấy mình thật nhỏ bé!

• • •