Less is more

09/06/2016

Có câu chuyện nho nhỏ về việc viết email.

Thời gian làm consultant, mình có làm việc onsite ở một công ty khách hàng. Ở đó mình làm việc cùng với một bạn Head of CX (Customer Experience). Tuy chỉ trong thời gian ngắn nhưng mình học được khá nhiều cách làm việc và tư duy của bạn.

Có một chi tiết mình vẫn nhớ.

Trong mọi giao tiếp, đặc biệt là bằng email, bạn thường viết rất ngắn gọn, đi thẳng vào ý chính, hầu hết là dùng bullet points. Có vài lần (chính xác là 2 lần) bạn gửi cho mình email khá dài. Và mình để ý cả 2 lần, ở cuối email bạn đều kèm theo dưới email một dòng: “Xin lỗi tao viết email này hơi dài, nếu có thời gian tao hẵn đã viết nó ngắn hơn”.

Hôm sau gặp bạn, mình hỏi: “Sao mày lại xin lỗi?”

Bạn trả lời như sau: “Một email dài sẽ làm người đọc bực mình khi nhận, mệt mỏi khi đọc, mất thời gian khi xử lý để nắm được ý mình muốn gì. → Viết một email ngắn mà vẫn truyền tải đủ ý sẽ làm cho người đọc có một trải nghiệm tốt hơn. → Nhưng viết ngắn cần phải có thời gian để optimize. → Và mấy lần viết dài cho mày là những lần tao đang gấp không có thời gian optimize. Nên tao có thói quen mỗi khi viết dài thì tao xin lỗi”.

“Less is more” – rule cơ bản nhất của UX – được bạn áp dụng vào cả việc viết email. Không quá khó hiểu khi bạn nắm toàn bộ mảng CX của một trong những công ty lớn nhất ở Úc.

• • •

Đi mua pasta

12/05/2016

Đi mua pasta, mua take away, ngồi đợi, lúc xong thì một em Hàn Quốc mang ra (hình như nhân viên mới, mọi lần không thấy).

– Do you want a f*ck?

Mình ngớ người:
– Pardon?

Ẻm lặp lại:
– Do you want a f*ck for your pasta?

Mình (bắt đầu mừng):
– Ermm… sorry, a… what?

Lúc này cả quán bắt đầu cười, ẻm đỏ mặt giơ 3 ngón tay chỉa chỉa lên (nhìn cũng hình tượng không kém):
– A f*ck, sir!

Tới lúc này mình chợt hiểu:
– Oh, a fork! Yes please!

Cả quán cười cái rần!

Hết hồn hết dzía!

• • •

Chuyện ma

10/05/2016

Gần nhà mình có mấy cái track đạp xe xuyên qua mấy khu rừng rất đẹp. Hình trên là mình chụp trong đó vào ban ngày.

Rừng khu này giống như kiểu rừng Cần Giờ của mình, trong đó họ làm những đường đạp xe đi loằng ngoằng rất dài (cả chục km). Những con đường này chỉ dành cho xe đạp và người đi bộ vô thư giãn tập thể dục, các loại xe khác không được vô.

Ban ngày thì các con đường này rất đẹp và thơ mộng. Tuy nhiên ban đêm thì là một câu chuyện khác, cảnh vật khá là rùng rợn ấn ượng, tối thui thùi lùi.

Do đó nên ban đêm ít ai đi vô mấy cái track này, do gần đó có khu Rhodes cũng có cung đường đi tập thể dục ven sông mà lại đèn đuốc sáng sủa nên đa số đều tập thể dục ở Rhodes, chẳng mấy ai đi vô mấy cái track xuyên rừng này. Làm cho nó càng thêm vắng, chỉ thỉnh thoảng có vài người đạp xe, mà cũng không nhiều.

Vậy mà dạo này mình lại có trò hơi quái đản chút, đó là đạp xe vô đây ban đêm. Chiều tối đi làm về lại xách xe đi đạp một vòng hít thở không khí.

• • •

Tránh bị móc túi khi đi du lịch

26/03/2016

Hôm rồi mình có người bạn đi châu âu vừa bị rạch túi mất hết tiền bạc và passport. Nhân dịp chia sẻ với mọi người đôi chút về cách đi du lịch một cách an toàn nhất để tránh vụ trộm cắp này.

Hành lý

Một trong những hình ảnh luộm thuộm nhất của dân châu Á là lỉnh kỉnh kéo theo 1 tấn đồ khi đi du lịch (đặc biệt là mấy con Khựa), vali lớn va li nhỏ đùm đùm đề đề y như đi dọn nhà. Cả bầy kéo theo tấn đồ đi lại kêu réo nhau ồn ào, nhìn cứ như mới trên rừng trên rú mới xuống.

Trừ trường hợp đi vô rừng thiên nước độc Amazon hay Châu phi, còn lại đa phần đi du lịch đa phần là đến các thành phố có người ở, do đó đồ đạc chỉ nên mang những gì tối thiểu thôi, sang đến nơi cùng lắm thiếu đồ gì thì ra siêu thị mua mất đúng 5 phút.

Đồ mặc cũng đừng mang nhiều, túi xách chỉ nên chứa vài bộ đồ đủ mặc, chúng ta đi du lịch chứ đâu phải đi biểu diễn thời trang mà tha theo một đống đồ.

Hiện tại mình đi Châu Âu du lịch chỉ mang đúng 1 cái ba lô loại vừa, đến nơi mặc đến đâu dơ thì nhờ khách sạn giặt, hoặc không thì ra siêu thị mua đồ mới mà bận luôn, giá rẻ mà đỡ mất công.

Hành lý càng gọn nhẹ thì càng dễ cho mình để mắt đến, trường hợp xấu bị rạch hành lý thì cũng chả có cái gì giá trị trong đó, cùng lắm mất vài cái áo thun (mà tụi nó không lấy áo thun đâu :)

• • •

Trang web Australia Expats

23/03/2016

Mình vẫn nhớ cái cảm giác bỡ ngỡ trong những ngày đầu tiên bắt đầu cuộc sống mới ở Úc. Dù rằng trước đó đã nhiều lần đến Úc, nhưng khi nhìn xuống cửa sổ khi máy bay sắp hạ cánh và biết đây sẽ là nhà mình, nơi sẽ là quê hương thứ hai của mình, biết rằng sẽ còn lâu lắm mình mới quay trở lại quê hương thứ nhất,… cảm giác lúc ấy khác hoàn toàn với những lần đi chơi trước đó.

Ra khỏi phi trường, thay cho tâm trạng nôn nóng đi khám phá của những lần đi du lịch là một cảm giác lẫn lộn giữa háo hức pha lẫn hồi hộp vì biết sẽ có nhiều thử thách phía trước.

Rồi những tháng sau đó là bộn bề đủ thứ việc, nào tìm nhà, hoàn tất giấy tờ thủ tục, mua đồ đạc, vận chuyển, lập tài khoản, đi lại, xe cộ, bằng lái, việc làm,… ngay cả cái chuyện đơn giản nhất là ăn uống cũng phải tìm hiểu từ đầu.

Kinh nghiệm không tự đến mà được tích lũy mỗi ngày một ít, phải qua thời gian dài thì cuộc sống mới bắt đầu ổn định, rồi bắt đầu hòa nhập và sau đó là tận hưởng cuộc sống của một trong những đất nước đáng sống nhất trên thế giới.

Mình có người bạn vừa qua, hôm rồi ngồi nói chuyện, chia sẻ cho bạn những kinh nghiệm mà mình biết. Mất cả buổi để hướng dẫn bạn mà vẫn còn biết bao điều chưa nói hết, cứ lo bạn sẽ phạm phải sai lầm ngày xưa của mình.

Điều đó làm mình chợt nghĩ, khi mình biết rồi thì những kinh nghiệm có thể trở nên rất bình thường, nhưng với những người đến sau thì những kinh nghiệm ấy lại rất giá trị, nó giúp tiết kiệm được rất nhiều công sức, thời gian và tiền bạc. Nghĩ vậy nên mình bắt đầu lập nên dự án nho nhỏ này, là nơi mình và những người đi trước có cơ hội chia sẻ lại cho những người đi sau.

Xa hơn một chút là hy vọng sẽ kết nối cộng đồng những người người đang làm việc (expats) ở Úc. Trong giới sinh viên, các em sinh viên có các hội đoàn trong trường đại học sinh hoạt rất hay và bổ ích, nhưng một nơi để cho những người đang đi làm thì lại chưa có, hy vọng website sẽ làm được điều đó trong tương lai.

Nhờ mọi người chia sẻ cho ai có nhu cầu tìm hiểu: http://vn.australiaexpats.com/

• • •

Thủ hiến NSW đi bán báo

03/02/2016

Úc là đất nước Liên bang, mỗi bang có diện tích rất rộng, ngoài luật liên bang thì mỗi bang hoạt động như một đất nước riêng biệt với những chính sách và luật lệ riêng. Trong đó người đứng đầu mỗi bang được gọi là là Thủ hiến (tiếng Anh là Premier).

Trong số thủ hiến của các bang ở Úc, mình thích nhất là bạn thủ hiến bang New South Wales. Không phải do mình đang sống ở New South Wales mà vì bạn rất giỏi và năng động. Từ ngày bạn nắm quyền, New South Wales và đặc biệt là Sydney chuyển mình mạnh mẽ, các dự án lớn liên tục được ra mắt và hoàn thành “before deadline, under budget” (trước thời hạn, thấp hơn chi phí dự toán). Và điều này không phải chỉ dân NSW công nhận, ngay cả người dân của các bang khác cũng mong bạn sớm trở thành thủ tướng Úc.

Đặc biệt bạn rất gần gũi và sâu sát với người dân. Hôm nay trên Facebook của bạn đăng một tấm hình và một status rất hay làm mình phải bỏ công ngồi dịch sang tiếng Việt.

Mời mọi người đọc.

Khi còn nhỏ, hẳn ai trong chúng ta cũng từng mơ rằng mình sẽ có một cái áo choàng vô hình.

Khi lớn lên, chúng ta nhận ra rằng điều đó không hẳn là hay như chúng ta từng nghĩ.

Mỗi ngày, khi tôi bước đi trên đường Martin Place [note]Martin Place là khu vực gần văn phòng tòa thủ hiến, nơi thủ hiến bang làm việc.[/note] trong bộ com-lê, tôi thường được chào đón bởi những người dân tuyệt vời của Sydney. “Chào buổi sáng, ngài thủ hiến” (kèm theo đó là những góp ý tích cực cho các chính sách).

Một số người thì muốn chụp ảnh selfie chung với tôi. Không vấn đề gì cả, tôi là một chính trị gia nên không có gì phải ngại chụp hình.

Nhưng hôm nay cũng ở Martin Place, rất ít người chào đón tôi. Mà thật ra thì hầu hết mọi người đều lầm lũi bước qua tôi, cố gắng tránh eye contact.

Vì hôm nay, thay vì mặc comple, tôi mặc bộ quần áo phản quang và đội nón đỏ, quần áo của những người bán tạp chí The Big Issue.[note]Tạp chí The Big Issue là một tạp chí được lập ra để giúp những người vô gia cư, mỗi quyển tạp chí được bán ra sẽ có 50% được trích cho người bán.[/note]

The Big Issue không chỉ đơn thuần là một quyển tạp chí… Nó là một nỗ lực của xã hội được xây dựng để giúp những người vô gia cư và những người có khoàn cảnh khó khăn có thể tự lo cho bản thân bằng cách nỗ lực làm việc.

Trong 6 năm qua, mỗi năm một lần tôi xuống đường để trực tiếp bán tạp chí… và mỗi năm tôi đều bị sốc bởi thực tế rằng mình bỗng nhiên trở nên vô hình.

Vô hình không hề vui như ta tưởng, thật ra, đó là một cảm giác rất cô đơn.

Tôi không viết những dòng này để làm bạn thấy không thoải mái. Chính bản thân tôi cũng thường như vậy. Tôi cắm đầu bước đi thay vì ngẩn mặt và cười tươi với những đồng bào quanh mình. Tôi quá bận để dừng lại. Tôi cảm thấy mắc cỡ. Tôi cảm thấy bất tiện. Thậm chí cảm thấy phiền phức.

Ngày hôm nay như một nhắc nhở để tôi chậm lại một chút. Để có thời gian cho mọi người xung quanh, bất kể là trang phục hay tình trạng họ thế nào. Và cũng là nhắc nhở rằng những người vô gia cư của chúng ta không nên bị trở thành vô hình.

Năm nay chúng ta dành một ngân sách kỷ lục $182 triệu đô để chi cho những dịch vụ dành cho người vô gia cư và hy vọng rằng sẽ phục vụ được khoảng 54,000 người. Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đi. Nhưng tôi quyết tâm làm thay đổi tích cực cho những hoàn cảnh dễ bị tổn thương này.

Xin gửi lời cảm ơn tới 11 người đã dừng lại hôm nay để mua tạp chí sáng nay. Và cũng xin gửi lời cảm ơn đến những người đã dừng lại chào và cho chúng tôi một nụ cười…. Anh Scott, người bán tạp chí The Big Issue góc đường này, rất cảm kích.

Anh ấy là một người rất giỏi, anh cũng như với nhiều người khác, vẫn đang cố gắng lao động để tự đứng trên đôi chân của mình.

Và anh ấy không nên bị vô hình.

• • •

Người đồng nghiệp nhỏ

13/01/2016

Hồi mình còn làm việc ở Melbourne, một hôm ở tầng mình làm việc bỗng thấy cậu bé chừng 9-10 tuổi đến làm việc.

Công việc của cậu là đẩy một chiếc xe chứa hồ sơ đi vòng vòng công ty để giao thư hoặc giao tài liệu cho các phòng ban khắp công ty.

Ban đầu mình lấy làm lạ, tại sao tuổi đó mà lại xin được việc làm ở ANZ? Hỏi chị thư ký thì mới biết đó là con của một anh sếp lớn trong công ty. Cậu nhỏ muốn mua một cái máy bay nhưng ba cậu không cho tiền, đổi lại ba cậu offer cho cậu một công việc trong kỳ nghỉ đông. Mỗi ngày ba cậu gửi tiền cho chị thư ký nhờ chị “phát lương” cho cậu.

Cậu nhỏ làm việc rất chăm chỉ, cậu được sắp cho một cái bàn trống gần chị thư ký. Tuy nhiên không mấy khi cậu ngồi ở bàn vì công việc của cậu phải đi giao thư hoặc giao tài liệu khắp công ty (công ty gần 30 tầng và cu cậu có hẳn một cái bản đồ – do chị thư ký chuẩn bị – mới biết chỗ đi giao).

Sau một thời gian thì mọi người trong cty ai cũng quý cậu, không ai bảo ai đều thủ sẵn kẹo bánh để tặng khi được cậu giao hồ sơ. Tuy nhiên cậu không ăn một mình mà hay mang về phòng chia cho mọi người trong phòng.

Hết mấy tháng mùa đông, ngày cuối cùng đi làm, cậu được mọi người trong phòng tổ chức hẳn một buổi tiệc chia tay như một người đồng nghiệp thực thụ.

Trong những buổi chia tay kiểu như vậy ở Úc thì mọi người hay có thói quen kể một kỷ niệm nào đó hay một ấn tượng nào đó về người đồng nghiệp của mình.

Khi tới lượt mình, đây là những gì mình đã nói về cậu: “Ở nơi mà chú đến, trẻ em thường không tự lập do được gia đình nuông chiều từ nhỏ, có những “trẻ em” vào đại học rồi mà vẫn còn dùng tiền của cha mẹ. Chú rất ấn tượng về tính tự lập và sự chững chạc của cháu. Nhất định một lúc nào đó chú sẽ kể lại câu chuyện của cháu cho những người bạn Việt Nam của mình”.

Và đó là câu chuyện về Danny, một người “đồng nghiệp” của mình ở Úc.

• • •

Chuyện trên đường

11/01/2016

Chuyện vừa xảy ra, mới hồi nãy khi đang đi trên đường từ công ty ra station thì bỗng đi song song bên cạnh có 2 đứa tự nhiên quay qua hỏi mình:

– Hi mate, how are you? (Chào bạn khoẻ không?).

– Good! Yourself? (Khoẻ, bạn khoẻ?) – mình lịch sự trả lời.

– Do you mind if I give you a hug? (Bạn có phiền nếu tôi ôm bạn 1 cái không?) – nó hỏi.

Mình thoáng bất ngờ: Oh, ok!

Xong nó ôm mình, thằng bạn nó đi cùng cũng ôm. 3 thằng ôm nhau vỗ vai, xong “bye bye, have a good evening”.

Đi được vài bước thằng bạn còn nói: “Thanks mate, can I hug you again?” Thế là ôm (lúc này thằng còn lại đi trước rồi).

Ngồi trên train về nhà tự nhiên nghĩ:

– Hồi còn ở VN nếu tự nhiên ở đâu ra 2 đứa ất ơ đòi hug chắc mình chạy liền. Sau vài năm sống bên này, tự nhiên có phản xạ tin người. Lúc đó chẳng nghĩ gì, nó muốn hug thì mình hug, hug tạo ra niềm vui chứ đâu có hại gì → Tiếp thu được tính tốt tin người của các bạn phương Tây.

– Tuy nhiên sau khi hug xong vẫn tự nhiên (cũng là phản xạ) thò tay vô túi coi còn cái bóp không → vẫn còn cái gốc VN, haha…

– Không biết 2 đứa đó thất tình, hay gay, hay chỉ là 2 đứa bình thường nổi hứng khùng. Tuy nhiên rõ ràng sau khi hug nhau thì cả 3 đứa đều vui → khi cuộc sống có lòng tin lẫn nhau thì nụ cười nhiều hơn.

Ghi chép nhảm một chiều thứ 2.

• • •

5 mức độ ngu dốt

12/12/2015

Hôm nay đọc được một bài viết khá thú vị.

Tóm tắt lại là có 5 mức dốt như sau:

  1. Biết cái mình biết
  2. Biết cái mình không biết
  3. Không biết cái mình không biết
  4. Không biết cách để biết rằng mình không biết cái mình không biết
  5. Nghĩ mình cái gì cũng biết (nói cách khác là không biết khỉ gió gì hết)

Kể ra dốt cũng phải có nghệ thuật.

Đọc bài gốc tiếng Anh tại đây.
Trang Khoa học Máy tính có dịch sang tiếng Việt ở đây.

• • •

Đảo Pitcairn

11/12/2015

Trước nay mình hay có một suy nghĩ hơi lạ đời, là một lúc nào đó mình sẽ bỏ hết tất cả lại sau lưng, đi đến một hòn đảo nào đó sống một thời gian, có thể là 6 tháng hoặc 1 năm, nếu thích thì tiếp tục ở lâu hơn. Một nơi nào đó tận cùng của thế giới, biệt lập với thế giới bên ngoài. Sau thời gian tìm hiểu thì cuối cùng ra được một ứng cử viên thích hợp, đảo Pitcairn.

Đây là một hòn đảo ngoài khơi xa thẳm của Thái Bình Dương mênh mông, nơi mà người ta thường gọi là “nơi tận cùng của thế giới”.

Đây là một quần đảo có tổng cộng 4 đảo (Pitcairn, Henderson, Ducie và Oeno), trong đó chỉ duy đảo Pitcairn là có người ở và cũng chỉ có vỏn vẹn hơn 50 người, và vì vậy nên Pitcairn được xem như là nơi là có chính quyền ít dân nhất thế giới – dù rằng nó không phải là một quốc gia độc lập (đây là lãnh thổ hải ngoại của Anh Quốc). Hòn đảo này gắn với nhiều huyền thoại trong đó nổi tiếng nhất là cuộc nổi loạn trên một tàu hải quân Anh hơn 200 năm trước (người dân hiện tại trên đảo cũng chính là hậu duệ của những người lính nổi loạn trên tàu năm xưa).

Cảnh vật ở đây thì trông như trong những bộ phim thám hiểm hoặc trong một game phiêu lưu nào đó (kiểu như hòn đảo trong Tomb Raider 2013). Tuy nhiên để đến được Pitcairn thì không đơn giản chút nào, phải bay đến New Zealand và từ đó đi tàu cả tuần lễ mới đến được Pitcairn.

• • •