Happy new year 2018

02/01/2018

Chuyến bay cuối cùng của năm. Thời khắc mà đa số mọi người đang ôm nhau trong nhà hoặc túa ra đường đón count down thì cũng là lúc chiếc máy bay chở mình cùng một số người (chắc cũng dở hơi cỡ mình) đang bò ra đường băng bắt đầu cho một chuyến bay nữa, cũng lại xuyên lục địa.

Đây cũng là lần đầu tiên mình đón giao thừa trên một chuyến bay long haul. Nằm trên máy bay cứ nghĩ miên man đủ thứ (rảnh mà).

Khép lại một năm đầy biến động, bay quá trời bay. Và bắt đầu một năm mới hứa hẹn cũng nhiều biến động không kém, có lẽ cũng lại tiếp tục bay, không chừng còn nhiều hơn.

Về lại Sydney, vẫn cái bảng quen thuộc “G’day Welcome Home” mỗi lần làm xong thủ tục nhập cảnh.

Thế hệ những người công dân toàn cầu, cái gì cũng thú vị, mỗi tội đôi khi không biết mình thuộc về nơi nào.

Cho nên nghĩ cũng còn may, còn có một nơi mình có thể gọi là nhà. Một nơi vẫn welcome home mỗi khi mình quay về.

Về tới nhà, mở cửa bước vô, lá rụng đầy sân. Nhìn lên trên thấy cái cây trước sân bắt đầu vàng lá. Không lẽ mùa thu đến sớm vậy cà?

Lấy cây chổi quét lá, rồi nằm mở cửa cho gió lùa vô nhà. Thứ gió mùa hè, không lạnh cũng không nóng, mơn man khắp người.

Phía trước đường vẫn còn dài.

Lâu rồi mới lại viết cái kiểu tổng kết năm cũ đón chào năm mới như thời còn trẻ trâu như vầy. Thôi cứ đổ thừa tại lệch giờ, ngủ hẻm được, nằm viết linh tinh.

1/1/2018, nửa đêm.

• • •

Chuyện một đêm đông

14/12/2017

Có đợt, mình chơi thân với 1 thằng, tên Mattis, người Hà Lan.

Tụi Viking này, thằng nào thằng nấy, cao như quái vật.

Thằng này cũng vậy, cao 2m, người như con hươu (may nó không mập). Giờ nó qua Hawaii sống rồi.

Mình với nó chơi thân. Thân theo kiểu: thằng này xúi dại cái gì —> thằng kia hưởng ứng.

Chơi ngu thì có nhiều. Nhưng có một lần đáng nhớ nhứt.

Bữa đó, mùa đông, 7h tối, nó gọi: “Híu, đi chụp hình dải ngân hà không?”

Mình nói: “Chơi!”

Nó qua đón mình, nó đi cái xe FJ Cruiser 4×4 thần thánh (nhiều kỷ niệm điên khùng với cái xe này lắm).

Xong 2 thằng chạy, trong đêm.

10h, tới Katoomba.

Nhưng… thay vì ở town ngắm là cuộc đời đẹp rồi.

Không chịu, nhí nhảnh đòi đi sâu vô rừng ngắm cho đẹp.

Mình nói: “Tao biết cái vách núi đẹp lắm, trên mé Jenolan, lên đó ngắm mậy?”

Nó nói: “Chơi!”

• • •

Những ngày đẹp trời

13/12/2017

Khi dân tình ở bắc bán cầu đang co ro chuẩn bị một mùa giáng sinh đầy tuyết thì ở nam bán cầu, nước Úc đang chuẩn bị vô mùa hè. Mùa hè ở Sydney không quá nóng như các tiểu bang khác. Đặc biệt là những ngày đầu hè như hôm nay. Những ngày này gió thổi nhè nhẹ, nhiệt độ giữa trưa chỉ tầm 25 đến 27 độ, đây chính là khoảng nhiệt độ yêu thích nhất của mình.

Cách tốt nhất để thưởng thức những ngày đẹp trời như vậy là đem theo vài cuốn sách, một tấm trải và cái loa di động rồi lái xe đến một góc khuất yên tĩnh nào đó. Đến nơi trải tấm trải ra, nằm xuống, mở một playlist nhạc hòa tấu du dương, chọn một tựa sách hay nhất, để quyển sách lên mặt và… ngủ một giấc chiều về.

Có vô số những góc thanh bình như vậy ở Sydney, đây là một trong số đó.

10/12/17

• • •

Những câu chuyện trên máy bay

06/12/2017

Năm nay mình bay khá nhiều, nhiều đến mức lần đầu tiên trong đời được cấp thẻ Platinum (là hạng cao nhất của hãng hàng không).

Chính nhờ cái thẻ thần thánh này mà mình thường được nâng cấp lên hạng ghế cao hơn. Đây là một câu chuyện có liên quan đến những hạng ghế này.

Chuyện số 1

Lần đó, sau khi yên vị vào chỗ, mình đang ngồi nhìn bâng quơ thì bỗng nghe một giọng con gái.
-Anh ơi, anh có phải người Việt không ạ?

Mình nghĩ bụng: chết bà không lẽ gặp chủ nợ?!?!! Quay lại thì thấy một em gái tầm khoảng 25 tuổi, đi cùng một phụ nữ tầm tuổi trung niên.
– Ừ, anh là người Việt, có gì không em?

Em gái nói:
– Dạ, xin lỗi vì làm phiền anh, nhưng anh có thể đổi chỗ cho mẹ em được không ạ? Trên khoang này toàn người nước ngoài nên em không dám hỏi, mỗi anh nhìn giống người Việt nên em đánh liều.

Mình nghĩ bụng đằng nào chút nữa mình cũng ngủ thẳng cẳng, ngồi đâu cũng vậy:
– Không sao em, anh ngồi đâu cũng được mà.

Rồi mình quay sang hỏi em tiếp viên đang đứng gần đó:
– Em ơi, cô đây muốn đổi chỗ với anh, nếu không có vấn đề gì thì anh sẵn sàng đổi.

Em tiếp viên trả lời:
– Dạ nếu anh đồng ý thì được ạ. Nhưng anh và cô đợi sau khi máy bay cất cánh xong thì hẵn đổi anh nhé.

Người mẹ ngồi xuống kế bên, nhưng mình để ý cô bé kia thì lại đi tiếp xuống khoang Economy. Người mẹ nói nhỏ:
– Cảm ơn con nhiều nha. Tại cô lần đầu qua Úc, con gái cô nó muốn cô thấy cảnh Sydney nên mới phiền con như vầy. Nó kể với cô hoài là thành phố Sydney nhìn từ trên cao xuống đẹp lắm.

Mình trả lời:
– Dạ không có gì đâu cô, con ngồi đâu cũng được mà. Mà sao em không ngồi chung với cô hả cô?

Câu trả lời của cô làm mình thật bất ngờ:
– Tội nghiệp con nhỏ, nó sợ cô lần đầu bay xa bị mệt nên nhất định mua vé cho cô ngồi khoang này. Nó tiết kiệm nên chỉ mua vé cho mỗi mình cô, còn nó ngồi ở khoang dưới.

Nghe xong tự nhiên thấy thương thương…

Mình ngồi nghĩ, có thể mình làm được gì đó trong trường hợp này. Nhân lúc máy bay vẫn còn đang boarding, mình đi về phía phi hành đoàn gặp em tiếp viên lúc nãy. Mình kể sơ về câu chuyện của 2 mẹ con và nói rằng mình muốn đổi ghế của mình cho 2 mẹ con được ngồi gần nhau. Mình sẽ chuyển xuống khoang Economy ngồi.

Em tiếp viên nhìn mình cười rất tươi:
– Dạ được ạ, nếu anh đã yêu cầu thì em sẵn sàng. Khi nào máy bay cất cánh em sẽ báo để bạn ấy đổi ghế ạ.

Khi mình quay lưng chuẩn bị quay về chỗ ngồi, thì bỗng em tiếp viên nói nhỏ:
– Cảm ơn anh ạ!

Tự nhiên thấy vui gì đâu, có lẽ việc mình vừa làm không những mang lại niềm vui cho 2 mẹ con mà cũng đã mang lại niềm vui cho cả em tiếp viên kia.

Sau khi máy bay cất cánh, đèn an toàn tắt, mình gom cái headphone và cuốn sách chuẩn bị để đổi chỗ. Bỗng một em tiếp viên khác đến chỗ mình (sau này mới biết đó là tiếp viên trưởng):
– Anh ơi, anh không phải đổi xuống khoang dưới đâu ạ, Tr. (tên em tiếp viên lúc nãy) có kể với em về yêu cầu của anh. Em sẽ chuyển bạn nữ kia lên ngồi chỗ của anh. Hôm nay khoang này vẫn còn chỗ phía trên, anh có thể chuyển lên ngồi cho khỏe ạ.

Chuyện chỉ có vậy, lâu lâu làm người tốt, vui gì đâu! :)

• • •

Chuyện thủ tướng nhà người ta

27/08/2016

Vô tình đọc được bài này: David Cameron – Mọi người chưa quên người đàn ông chân đất này chứ?

Bạn nhà báo viết về cựu thủ tướng Anh giống kiểu cave hết thời bị cuộc đời đẩy đưa ra rìa xã hội, giọng văn hết sức thương cảm cho một cảnh đời hồng nhan bạc phận.

Biết rằng bạn phóng viên lá cải chủ yếu ngồi trong giếng viết bài câu khách, nhưng lời văn thống thiết của bạn cũng làm mình xúc động tức cảnh sinh tình muốn viết vài dòng.

• • •

Không biết rồi quê mình sẽ đi dìa đâu

04/08/2016

Dạo gần đây nghe tin bạn bè đi nhiều quá, tháng nào cũng nghe tin có bạn đưa cả gia đình đi định cư ở nước ngoài. Mới hồi tháng trước nghe một lượt 3 tin, cả 3 đều đi Canada, hỏi sao không đi Úc cho ấm mà lại chọn Canada chi lạnh vậy thì mọi người nói là Úc siết lại nên khó đi quá, thôi đi được là mừng rồi.

Có những người mà trước đây mình nghĩ sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện đi, giờ cũng rục rịch chuẩn bị.

Hôm rồi đọc báo thấy anh Trương Đình Anh cũng đi.

Một trong 3 người bạn vừa đi nói với mình: “Hồi xưa mày bỏ hết mày đi, tao kêu mày khùng. Giờ tao đi không ai kêu khùng nữa, ai cũng chúc mừng.”

(Bạn là người hồi xưa hay nói với mình một câu rất phổ biến: “Có tiền ở Việt Nam là sướng nhất”).

Có lần ngồi nói chuyện với một chú, chú nói thế hệ chú đi năm 75 là chạy loạn. Rồi những năm 80 là thuyền nhân hoặc xuất khẩu lao động rồi ở lại. Những người như chú là không còn gì để mất mới phải đi. Còn thế hệ tụi con bây giờ ra đi toàn những người có khả năng, tụi con đi mới là mất mát lớn. Không biết rồi quê mình sẽ đi dìa đâu.

Mình cũng ngồi nghĩ: Ừ, không biết rồi quê mình sẽ đi dìa đâu.

• • •

Trên xe lửa

29/07/2016

Khu trung tâm của Sydney gọi là Sydney CBD (Central Business District), mấy công ty trước giờ mình làm việc đều nằm trong khu này.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc lái xe đi làm là một ước mơ xa vời. Đậu xe trong khu CBD tính bằng phút và giá cả thì trên trời, chưa kể giờ tan tầm thì kẹt xe. Nói chung đã làm việc trong CBD thì không ai nghĩ đến việc lái xe đi làm. Và mình cứ thế mỗi ngày 2 lượt đi về bằng train, đi riết thành ra cũng có nhiều kỷ niệm vui vui.

• • •

Mình ráng làm chút gì hay chút đó…

19/07/2016

Khi bắt đầu có ý định sang nước ngoài sống, có lần mình tâm sự với một anh bạn. Cái khuôn viên con đường đi bộ từ Sky Garden 1 tới Sky Garden 3 tầm khoảng 1km, vậy mà tối đó hai anh em vừa đi dạo vừa nói chuyện suốt buổi, chắc có đến hơn chục vòng.

Hôm đó anh có nói một câu làm mình nhớ hoài: “Anh em mình may mắn có được chút kiến thức, ra nước ngoài anh tin là em sẽ sống khoẻ. Nhưng nếu ở lại, những việc anh em mình làm sẽ giúp được cho nhiều người xung quanh”.

Rồi giọng anh chùng xuống: “Dân mình khổ quá rồi, mình ráng làm được chút gì hay chút đó”.

Tới bây giờ vẫn nhớ câu nói của anh. Và không chỉ có nói, suốt bao năm qua mình vẫn chứng kiến anh cùng các anh chị khác, những con người mà đối với mình có đủ trọn vẹn tâm-tầm-tài, xây dựng một công ty rất đặc biệt, có lẽ là nơi đặc biệt nhất mà mình từng có dịp được cộng tác.

……

Hôm rồi có người bạn hỏi: “Mày lỡ bỏ công viết rồi sao không viết bằng tiếng Anh, giờ mày đâu có ở Việt Nam nữa, viết tiếng Việt có ích gì đâu”.

Mình cười cho qua chuyện: “Thì tao viết chơi thôi mà, viết tiếng Việt cho dễ”.

Thật ra mình viết không phải để có ích gì cho bản thân, mình viết một phần là vì câu nói của anh: “thôi thì làm được chút gì hay chút đó”.

Lâu lâu viết mấy điều nghe vĩ mô quá trời quá đất!

• • •

Kể chuyện cái tên

28/06/2016

Những ai đã từng đi nước ngoài chắc đã từng gặp vài bất tiện về cái tên. Điển hình cứ thử đi mua starbucks sẽ biết, 99% là cái tên chúng ta trên ly sẽ được ghi lại một cách… trớt quớt.

Hồi mới sang Úc mình gặp cũng lắm bi hài với chuyện này. Mỗi lần gặp khách khứa hay đối tác thì y như rằng mất hẳn 5 phút để tập cho họ phát âm cái tên của mình, đôi khi còn phải đánh vần từng chữ để họ hình dung ra được. Chưa kể trao đổi qua điện thoại thì còn mệt hơn, đến nỗi thậm chí còn phải dùng ký hiệu truyền tin của Nato để đánh vần: “Hotel India Echo Uniform November Golf Uniform Yankee Echo November”. Nghe y như chuẩn bị ra trận.

Mà đó chỉ mới là màn chào hỏi, trong công việc hàng ngày thì còn đủ thứ tình huống dở khóc dở cười khác.

• • •

Bankstown

26/06/2016

Ở Sydney có 3 khu người Việt là Marrickville, Bankstown và Cabramatta. Trong đó Cabramatta là lớn nhất và cũng nổi tiếng nhất.

Nhưng mình lại thường hay đi Bankstown, phần vì ở đây gần nhà mình nhất (nói gần chứ chạy xe cũng hơn nửa tiếng mới tới) và phần vì những người dân ở đây ai cũng dễ thương.

Xuống đây là được nghe cái giọng miền Nam rổn rảng quê mình, được nghe người bán hỏi thăm người mua: “Khoẻ hông chị ba, lâu quá hổng thấy chị ghé chơi”

– “Dạ khoẻ chú hai, hổm rày chú mần ăn khá hôn?”

Cứ vậy dạo một vòng đi chợ cũng đủ thấy vui. Mình không nấu ăn nên thường cũng chẳng mua đồ gì mấy, chủ yếu mua vài ba món xôi chè linh tinh ăn cho đỡ nhớ nhà.

Gặp anh bán trái cây thì mời: “Xoài mới dìa ngọt lắm em trai”.

Chị bán tạp hoá thì dặn: “Thôi chè đó để sáng giờ rồi em đừng lấy, về ăn không ngon đâu”. Đời thuở nào người bán lại dặn người mua đừng mua đồ của mình.

Xuống đây nhiều lúc nghĩ chỉ cần nhắm mắt lại thôi là có thể tưởng tượng ra mình đang đứng đâu đó giữa Sài Gòn hay một khu chợ quê nào đó ở miền Tây.

Chỉ vậy thôi, mà đường về đã thấy vui!

À, những ngày tết thì ở đây lại càng đặc biệt. Người Úc họ không ăn tết ta, khu mình ở thì lại không có người Việt, cho nên tết ta là những ngày hoàn toàn bình thường như mọi ngày.

Chỉ có chạy xuống Bankstown mới thấy được không khí tết, mới được thấy hoa mai hoa đào (tuy là hoa giả), mới được nghe tiếng nhạc xuân, được nghe lời chúc tết lẫn nhau,…

Bởi ta nói, xa rồi mới nhớ!

• • •
1 2 3 9