Ngày xưa ơi

25/06/2008

Tôi vẫn luôn hướng về cái ngày xưa ấy bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.

Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với hương lúa mới cứ nao nao, nồng nồng, say say đến lạ!

Tuổi thơ tôi cũng êm đềm trôi theo những kỉ niệm vui buồn nơi yên ả ấy:

Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ, vi vút sau rặng tre.
Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa.
Ngày xưa ai hay cười hay dỗi hờn, chiều hái hoa triền đê.
Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền chở người đi xa bờ

Ngày xưa không phải là một quãng thời gian quá xa nhưng cũng không thể quay về được. Thời gian trong tôi như quay ngược trở lại, hoà với dòng hồi tưởng miên man. Ngày xưa! Có những chiều lang thang thả diều, vặt nhánh cỏ gà chơi chọi nhau chí chóe trên triền đê hiền hòa.

Có những trưa nắng oi ả mắc võng ngủ mơ màng dưới rặng tre gió thổi vi vu. Có cả những con thuyền chầm chậm cần mẫn qua sông chở từng người đi về mỗi sáng, mỗi chiều. Ngày xưa chỉ còn là kỉ niệm về một thời thơ ấu hay hờn hay dỗi đã trôi xa thật xa:

Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời.
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu

Tuổi thơ tôi đã biết yêu quê hương qua từng câu ca dao của mẹ với cánh cò bay lả bay la, qua từng câu chuyện cổ tích của bà. Vẫn là những câu “ngày xửa, ngày xưa” nhưng mỗi chuyện, bà lại đưa tôi vào một thế giới mới, say mê hơn, háo hức hơn. Và đến giờ, cái điệp từ “ngày xưa” thêm một lần nữa trở lại, không phải với thế giới thần tiên mà với chính bản thân mình.

nxo2 by you.

Tôi lắng nghe trong lòng thổn thức tiếng gọi “Ngày xưa ơi” với bao cảm xúc ngổn ngang. Tôi lại như thấy thấp thoáng hình ảnh của đám bạn trẻ con ngày nào chân trần chạy băng băng trên cánh đồng, tay nắm chặt sợi dây diều, miệng tíu tít, còn đôi mắt háo hức dõi theo từng cánh gió chao nghiêng…

Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ,
xa cánh diều chở bao ước mơ,
còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mờ tím.

Tất cả đã trôi xa. Cánh diều cũng như đứt dây bay về cuối trời. Dỗi hờn cũng không thể níu giữ những gì đã tuột khỏi tầm tay, chỉ còn có thể hồi tưởng lại những chiều thơ mộng với bóng hoàng hôn chầm chậm xuống dưới bầu trời chiều.

Ngày xưa qua đi bỏ lại cả lời hứa của một thời thơ dại, bỏ lại tất cả những gì hồn nhiên, trong trẻo nhất.

Giờ đây, khi đã là một “người lớn”, tôi chỉ còn lại những hoài niệm khắc sâu trong tâm khảm về một thời quá vãng. Tôi chỉ còn biết nhớ thiết tha một thời êm đẹp đã “ra đi không bao giờ trở lại”.

nxo3 by you.

Cuộc sống không hoàn toàn đẹp đẽ và bình yên như câu ca dao của mẹ, như câu chuyện cổ tích của bà. Cuộc sống cũng không êm ả như những chiều mùa hè đi tắm sông, thả diều, hái hoa, bắt bướm…

Cuộc sống là những chuỗi ngày dài liên tục lao vòng quay bất tận của công việc và những mối quan hệ. Cuộc sống là những phút giây tất tả bận rộn với những vui buồn. Chỉ có dăm ba phút thảnh thơi, cho ngày xưa ùa về với biết bao kí ức, cho nao nao những yên ả tưởng như ngủ vùi lâu lắm.

Ngày xưa không chỉ có toàn niềm vui. Kí ức chất chứa cả những nỗi buồn lãng đãng, những giọt nước mắt ăm ắp. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ ngày xưa bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình. Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại.

Dòng đời vẫn chảy trôi bình dị như bao lâu vẫn thế. Chỉ đôi khi trái tim đập ngược trở lại những hoài niệm ngày cũ. Để sau nỗi nhớ, sau nỗi buồn là những tiếng cười vui cho những ngày sắp tới. Để tôi vẫn luôn sống, vẫn luôn mạnh mẽ như một cây xanh nảy mầm rồi lớn lên tươi tốt từ những ngày xa xưa ấy.


#Tạp bút

Comments

  1. Michelle Brown - June 3, 2011 @ 3:36 am

    Howdy very cool blog!! Man .. Beautiful .. Wonderful .. I will bookmark your blog and take the feeds additionally¡KI am glad to search out so many useful information right here in the submit, we want develop extra techniques in this regard, thank you for sharing. . . . . .

    [Reply]

  2. bui van - November 17, 2010 @ 12:53 pm

    Tôi cũng như bạn vậy. Ký ức về ” ngày xưa” vẫn mãi mãi là những kỷ niệm đẹp và êm đềm bạn à!

    [Reply]

  3. Van Anh - January 8, 2010 @ 8:46 pm

    Ôi… Bài tủ thời học cấp 3 của em đấy, “bao giờ cho đến ngày xưa…”

    [Reply]

  4. Ga con nho nha - July 10, 2008 @ 1:38 am

    Bức tranh trong entry này của anh rất đẹp!
    Bài viêt cũng hay lắm, khiến em nhớ VN hơn…

    [Reply]

  5. Carol - July 5, 2008 @ 12:00 pm

    với giai điệu mượt mà, và rất nhẹ nhàng, bài hát này như len lỏi tuổi thơ vào hồn của người nghe

    [Reply]

  6. Apo - June 26, 2008 @ 6:35 am

    ý, dậy rồi ấy chứ, tại đi lang thang trên net thấy bài cảm nhận này hay quá nên copy về ấy mà :-D
    Cám ơn 2 bạn đã comment.

    [Reply]

  7. VietTrinh.Dinh - June 25, 2008 @ 7:43 am

    sau khi đọc bài chú 1 hồi…cảm động wa’…tính cm cho chú 1 cái thật hoành tráng…bỗng, nhìn thấy dòng chữ ( dòng chữ và bài viết sưu tầm)…ối, pó chíu. Nhìn hình ảnh, cháu khoe với bạn : chú tao chụp đấy…giờ, bó tay lun…hic

    [Reply]

  8. Đậu mơ - June 25, 2008 @ 6:47 am

    Trời, bác này dạo này làm sao lại hoài niệm thế này. Mà hình như dạo này vẫn cứ u hoài vậy mãi sao. Sắp sang ngày mới rồi, vui lên đi nào. Dậy đi nào, dậy đi nào :-D

    [Reply]

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *