Ngày của cha

19/06/2016

Hôm nay lần đầu tiên con dám viết lại những cảm xúc này, vô tình trùng hợp hôm nay cũng là ngày của cha. Từ ngày ba đi, con chưa một lần dám viết, con sợ mình sẽ lại chìm vào cảm xúc đau buồn đó.

Ba đi đã gần một năm. Con vẫn nhớ ngày hôm đó, tháng 10 ở Sydney đang là mùa xuân vậy mà trời lại đổ mưa tầm tã. Sáng hôm đó đang ngồi làm việc thì con nghe điện thoại anh hai gọi. Từ ngày ba bệnh, mỗi khi nghe điện thoại ở nhà vào những giờ bất chợt như vậy con lại sợ.

Rồi giọng anh hai thật buồn: “Ba mất rồi Hiếu ơi”

Ngày xưa khi còn nhỏ, con hay tưởng tượng ra ngày ba mẹ bỏ con đi, rồi con nằm khóc. Những năm gần đây, từ ngày ba bệnh, con thường có những giấc mơ xấu mà trong đó ba ra đi. Tất cả những tưởng tượng đó đều có chung một kết quả là con khóc rất nhiều, con của ba không phải là người dễ nước mắt, vậy mà sau những giấc mơ đó, giật mình dậy thường nước mắt con đẫm gối.

Vậy mà đến khi đối diện thực sự với khoảng khắc đó, thật lạ là con không khóc, con không nói được gì, con cũng không nhúc nhích, con chết lặng.

Con vội về trên chuyến bay sau đó, nhưng về đến nơi con đâu còn được thấy ba nhìn con cười như mọi lần nữa. Con nhìn ba lần cuối, rồi từ nay con sẽ chỉ còn được nhìn ba qua di ảnh.

Ngày ba đi, ngày buồn nhất cuộc đời con.

Khi ba còn sống, con thường suy nghĩ rằng con cố làm điều này điều kia, cố mang về khoe ba những thành công để ba vui, cố sống sao cho ba tự hào,…

Ba mất đi rồi con mới thấy những điều đó thật vô nghĩa. Cảm giác ngập tràn trong con bây giờ chỉ là hai chữ “ân hận”. Giờ đây nhớ về ba, không hiểu sao con chỉ nhớ về những lỗi lầm của mình, những điều con đã làm ba buồn,… Chỉ có vậy, một sự ân hận vô hạn và muộn màng.

Không biết có người con nào mà không ân hận khi cha mẹ mất rồi không? Chắc là không, vì tụi con sẽ không bao giờ có thể sống trọn vẹn được với những hy sinh vô bờ bến mà cha mẹ đã dành cho tụi con.

Cả cuộc đời ba, một nửa đời ba dành cho non sông đất nước, một nửa đời còn lại ba dành trọn vẹn cho gia đình. Chưa bao giờ ba nghĩ gì cho bản thân. Đến cả những ngày cuối cùng, ước nguyện của ba cũng chỉ dành cho mẹ, cho anh em con. Thậm chí ba còn không muốn nhà làm đám tang. Ba không muốn gia đình phải cực.

Ba dặn không được báo với ai, không được báo với quân đội, kể cả những đồng đội cũ cũng chỉ có vài người được biết tin. Ba không muốn người ta tổ chức đám tang linh đình. Ba luôn là vậy, lợi danh, hình thức luôn là những điều ba né tránh. Ba đến với cuộc đời, âm thầm cống hiến và cũng âm thầm ra đi.

Điều duy nhất ba muốn là rải tro cốt về với sông nước quê mình, để ba được hòa mình vào non sông đất nước.

Với con ba luôn là người vĩ đại nhất.

19/6/2016


#Tạp bút

Comments

  1. Steve Nguyen - July 14, 2017 @ 4:37 pm

    Đây cũng là lí do mà mình quyết định về VN thay vì ở lại :)

    [Reply]

  2. Mơn - December 29, 2016 @ 1:33 pm

    Biết bao giờ mới được gặp lại?! kiếp sau… kiếp sau nữa…. bao nhiêu kiếp nữa ?
    Trước kia nhìn mâm cơm và nghĩ…” như thế nào nếu sau này sẽ thiếu mất 1 cái bát và 1 đôi đũa trên mâm cơm đó !”….bây giờ vẫn có đủ cái bát và đôi đũa… nhưng người chẳng còn đó nữa!
    Nhớ về Bố là lúc những ngày đoàn tụ gia đình, là những khi cần một lời khen khi tốt nghiệp, là khi chợt thấy ông bác đang nhàn nhã uống trà xanh,… là những khi thấy cô bạn thân hạnh phúc được cha tặng quà cưới…. là lúc chợt thấy cảnh vật vẫn còn đấy… nó vẫn còn đấy!

    [Reply]

  3. Quỳnh Chi - December 2, 2016 @ 10:16 am

    ❤️

    [Reply]

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *