Quy trình tuyển dụng một UX Designer

Apr 28, 2016
Category: Product Design
interview

Hồi đầu năm nay mình lead một dự án nhằm xây dựng lại quy trình tuyển dụng cho team Product Design ở công ty. Để có được quy trình này, mình và công ty đã tốn rất nhiều thời gian tham khảo các quy trình tuyển dụng từ các công ty lớn khác ở Úc và Mỹ + kết hợp với tình hình thực tế của công ty + tư vấn từ các chuyên gia trong ngành và chuyên gia tuyển dụng (có thuê hẳn một consultancy để tư vấn).

Quy trình này thoạt trông thì có vẻ hơi dài tuy nhiên nếu so với các công ty lớn khác ở Úc thì cũng thuộc dạng trung bình. Khi thăm dò phản hồi của các ứng viên thì đa số cũng phản hồi là không quá dài.

Bài bên dưới là dành cho công việc UX Design, các vị trí khác như UX Researcher hay Visual Designer cũng tương tự, chỉ khác bài test cà cách tiến hành Onsite Interview.

Chia sẻ lại cho những ai quan tâm.

Đọc tiếp »

Tránh bị móc túi khi đi du lịch

Mar 26, 2016
Category: Tạp bút
pick-pocket

Hôm rồi mình có người bạn đi châu âu vừa bị rạch túi mất hết tiền bạc và passport. Nhân dịp chia sẻ với mọi người đôi chút về cách đi du lịch một cách an toàn nhất để tránh vụ trộm cắp này.

Hành lý

Một trong những hình ảnh luộm thuộm nhất của dân châu Á là lỉnh kỉnh kéo theo 1 tấn đồ khi đi du lịch (đặc biệt là mấy con Khựa), vali lớn va li nhỏ đùm đùm đề đề y như đi dọn nhà. Cả bầy kéo theo tấn đồ đi lại kêu réo nhau ồn ào, nhìn cứ như mới trên rừng trên rú mới xuống.

Trừ trường hợp đi vô rừng thiên nước độc Amazon hay Châu phi, còn lại đa phần đi du lịch đa phần là đến các thành phố có người ở, do đó đồ đạc chỉ nên mang những gì tối thiểu thôi, sang đến nơi cùng lắm thiếu đồ gì thì ra siêu thị mua mất đúng 5 phút.

Đồ mặc cũng đừng mang nhiều, túi xách chỉ nên chứa vài bộ đồ đủ mặc, chúng ta đi du lịch chứ đâu phải đi biểu diễn thời trang mà tha theo một đống đồ.

Hiện tại mình đi Châu Âu du lịch chỉ mang đúng 1 cái ba lô loại vừa, đến nơi mặc đến đâu dơ thì nhờ khách sạn giặt, hoặc không thì ra siêu thị mua đồ mới mà bận luôn, giá rẻ mà đỡ mất công.

Hành lý càng gọn nhẹ thì càng dễ cho mình để mắt đến, trường hợp xấu bị rạch hành lý thì cũng chả có cái gì giá trị trong đó, cùng lắm mất vài cái áo thun (mà tụi nó không lấy áo thun đâu :)

Cái quan trọng nhất là Passport và tiền:

Ai cũng biết mất passport khi đi du lịch là đại họa, giải quyết vừa mất nhiều thời gian vừa đủ thứ thủ tục lằng nhằng. Nên cái này phải ưu tiên bảo vệ nhất.

Còn về tiền, khi dùng credit card ở nước ngoài sẽ bị charge phí rất nhiều nên có một số bạn thường cầm theo tiền mặt (ngày xưa mình cũng vậy), có khi cầm tới 10.000 euro tiền mặt trong túi. Giờ nghĩ lại  còn thấy mình dại.

Giờ thì trước khi đi mình ra ngân hàng đăng ký một cái travel card rồi cứ thế lên đường, travel card cho phép chúng ta lock tỉ giá ngoại tệ trước và khi đến nơi thì chỉ việc dùng thẻ đó để thanh toán hoặc rút tiền như một chiếc thẻ ATM bình thường, rất an toàn và tiết kiệm chi phí.

Tóm lại khi đi du lịch thì mình chỉ đem duy nhất 3 món: 1 cái photo ID (bằng lái), 1 cái travel credit card và passport.

Để 3 thứ này ở đâu?

Khi di chuyển đến khách sạn buộc phải mang theo tất cả đồ trên người thì mình dùng 1 cái moneybelt . Moneybelt này luồn bên trong cơ thể và ở vị trí mà trộm không thể nào lấy được, dùng cái này thì khi đi dưới subway ở Paris chấp hết tất cả các thể loại móc túi, đầu óc thanh thản tao nhã, enjoy cảm giác có đứa nào mò vô túi mình mãi mà không thấy gì.

Khi đến khách sạn thì mình bỏ ngay cái belt này vô két sắt và khóa lại.

Tiền xài đến đâu mình dùng travel card rút đến đó (rút xong mình bỏ cái card vô két sắt luôn). Khi đi tham quan trong ngày thì mình chỉ cầm theo tối đa $200, tiền này mình bỏ vào một cái bóp nhỏ ở túi trước quần jean cho an toàn hơn một chút, cẩn thận một chút nhưng cũng xác định là có thể bị mất cũng không sao.

Trong bóp này mình viết theo tấm giấy “Hey thief, bad news for you, this is a GPS wallet and your location has been reported to police, be prepare to go to jail soon”.

Cho thằng trộm một ngày hồi hộp.

Trang web Australia Expats

Mar 23, 2016
Category: Tạp bút
sydney_above

Mình vẫn nhớ cái cảm giác bỡ ngỡ trong những ngày đầu tiên bắt đầu cuộc sống mới ở Úc. Dù rằng trước đó đã nhiều lần đến Úc, nhưng khi nhìn xuống cửa sổ khi máy bay sắp hạ cánh và biết đây sẽ là nhà mình, nơi sẽ là quê hương thứ hai của mình, biết rằng sẽ còn lâu lắm mình mới quay trở lại quê hương thứ nhất,… cảm giác lúc ấy khác hoàn toàn với những lần đi chơi trước đó.

Ra khỏi phi trường, thay cho tâm trạng nôn nóng đi khám phá của những lần đi du lịch là một cảm giác lẫn lộn giữa háo hức pha lẫn hồi hộp vì biết sẽ có nhiều thử thách phía trước.

Rồi những tháng sau đó là bộn bề đủ thứ việc, nào tìm nhà, hoàn tất giấy tờ thủ tục, mua đồ đạc, vận chuyển, lập tài khoản, đi lại, xe cộ, bằng lái, việc làm,… ngay cả cái chuyện đơn giản nhất là ăn uống cũng phải tìm hiểu từ đầu.

Kinh nghiệm không tự đến mà được tích lũy mỗi ngày một ít, phải qua thời gian dài thì cuộc sống mới bắt đầu ổn định, rồi bắt đầu hòa nhập và sau đó là tận hưởng cuộc sống của một trong những đất nước đáng sống nhất trên thế giới.

Mình có người bạn vừa qua, hôm rồi ngồi nói chuyện, chia sẻ cho bạn những kinh nghiệm mà mình biết. Mất cả buổi để hướng dẫn bạn mà vẫn còn biết bao điều chưa nói hết, cứ lo bạn sẽ phạm phải sai lầm ngày xưa của mình.

Điều đó làm mình chợt nghĩ, khi mình biết rồi thì những kinh nghiệm có thể trở nên rất bình thường, nhưng với những người đến sau thì những kinh nghiệm ấy lại rất giá trị, nó giúp tiết kiệm được rất nhiều công sức, thời gian và tiền bạc. Nghĩ vậy nên mình bắt đầu lập nên dự án nho nhỏ này, là nơi mình và những người đi trước có cơ hội chia sẻ lại cho những người đi sau.

Xa hơn một chút là hy vọng sẽ kết nối cộng đồng những người người đang làm việc (expats) ở Úc. Trong giới sinh viên, các em sinh viên có các hội đoàn trong trường đại học sinh hoạt rất hay và bổ ích, nhưng một nơi để cho những người đang đi làm thì lại chưa có, hy vọng website sẽ làm được điều đó trong tương lai.

Nhờ mọi người chia sẻ cho những ai có nhu cầu tìm hiểu: http://vn.australiaexpats.com/

Người đồng nghiệp nhỏ

Jan 13, 2016
Category: Tạp bút

Hồi mình còn làm việc ở Melbourne, một hôm ở tầng mình làm việc bỗng thấy cậu bé chừng 9-10 tuổi đến làm việc.

Công việc của cậu là đẩy một chiếc xe chứa hồ sơ đi vòng vòng công ty để giao thư hoặc giao tài liệu cho các phòng ban khắp công ty.

Ban đầu mình lấy làm lạ, tại sao tuổi đó mà lại xin được việc làm ở ANZ? Hỏi chị thư ký thì mới biết đó là con của một anh sếp lớn trong công ty. Cậu nhỏ muốn mua một cái máy bay nhưng ba cậu không cho tiền, đổi lại ba cậu offer cho cậu một công việc trong kỳ nghỉ đông. Mỗi ngày ba cậu gửi tiền cho chị thư ký nhờ chị “phát lương” cho cậu.

Cậu nhỏ làm việc rất chăm chỉ, cậu được sắp cho một cái bàn trống gần chị thư ký. Tuy nhiên không mấy khi cậu ngồi ở bàn vì công việc của cậu phải đi giao thư hoặc giao tài liệu khắp công ty (công ty gần 30 tầng và cu cậu có hẳn một cái bản đồ – do chị thư ký chuẩn bị – mới biết chỗ đi giao).

Sau một thời gian thì mọi người trong cty ai cũng quý cậu, không ai bảo ai đều thủ sẵn kẹo bánh để tặng khi được cậu giao hồ sơ. Tuy nhiên cậu không ăn một mình mà hay mang về phòng chia cho mọi người trong phòng.

Hết mấy tháng mùa đông, ngày cuối cùng đi làm, cậu được mọi người trong phòng tổ chức hẳn một buổi tiệc chia tay như một người đồng nghiệp thực thụ.

Trong những buổi chia tay kiểu như vậy ở Úc thì mọi người hay có thói quen kể một kỷ niệm nào đó hay một ấn tượng nào đó về người đồng nghiệp của mình.

Khi tới lượt mình, đây là những gì mình đã nói về cậu: “Ở nơi mà chú đến, trẻ em thường không tự lập do được gia đình nuông chiều từ nhỏ, có những “trẻ em” vào đại học rồi mà vẫn còn dùng tiền của cha mẹ. Chú rất ấn tượng về tính tự lập và sự chững chạc của cháu. Nhất định một lúc nào đó chú sẽ kể lại câu chuyện của cháu cho những người bạn Việt Nam của mình”.

Và đó là câu chuyện về Danny, một người “đồng nghiệp” của mình ở Úc.

Chuyện trên đường

Jan 11, 2016
Category: Tạp bút

Chuyện vừa xảy ra, mới hồi nãy khi đang đi trên đường từ công ty ra station thì bỗng đi song song bên cạnh có 2 đứa tự nhiên quay qua hỏi mình:

– Hi mate, how are you? (Chào bạn khoẻ không?).

– Good! Yourself? (Khoẻ, bạn khoẻ?) – mình lịch sự trả lời.

– Do you mind if I give you a hug? (Bạn có phiền nếu tôi ôm bạn 1 cái không?) – nó hỏi.

Mình thoáng bất ngờ: Oh, ok!

Xong nó ôm mình, thằng bạn nó đi cùng cũng ôm. 3 thằng ôm nhau vỗ vai, xong “bye bye, have a good evening”.

Đi được vài bước thằng bạn còn nói: “Thanks mate, can I hug you again?” Thế là ôm (lúc này thằng còn lại đi trước rồi).

Ngồi trên train về nhà tự nhiên nghĩ:

– Hồi còn ở VN nếu tự nhiên ở đâu ra 2 đứa ất ơ đòi hug chắc mình chạy liền. Sau vài năm sống bên này, tự nhiên có phản xạ tin người. Lúc đó chẳng nghĩ gì, nó muốn hug thì mình hug, hug tạo ra niềm vui chứ đâu có hại gì → Tiếp thu được tính tốt tin người của các bạn phương Tây.

– Tuy nhiên sau khi hug xong vẫn tự nhiên (cũng là phản xạ) thò tay vô túi coi còn cái bóp không → vẫn còn cái gốc VN, haha…

– Không biết 2 đứa đó thất tình, hay gay, hay chỉ là 2 đứa bình thường nổi hứng khùng. Tuy nhiên rõ ràng sau khi hug nhau thì cả 3 đứa đều vui → khi cuộc sống có lòng tin lẫn nhau thì nụ cười nhiều hơn.

Ghi chép nhảm một chiều thứ 2.

Thằng Charles

Sep 14, 2015
Category: Tạp bút

Đây là câu chuyện về thằng Charles, trong công ty nó ngồi kế mình và cũng là một trong vài đứa mà mình chơi thân nhất công ty.

Tên đầy đủ của nó là Charles Théodore Meinrad Đệ tam Đệ tứ gì đó. Ban đầu mình cứ tức cười khi dòm cái tên dài thòng cộng thêm vài số la mã đó, sau này mới biết sở dĩ nó có cái tên như vậy là vì gia đình nó có dây mơ rễ má gì đó với hoàng gia Bỉ. Nói nôm na nó là người thuộc hoàng gia, còn gần hay xa thì mình không hỏi.

Nó thì luôn giấu kỹ cái gốc hoàng thân quốc thích này, chơi thân mãi sau này mình mới biết là hồi ở Bỉ nó sống trong cái lâu đài, cái sân trước “nhà” nó chó chạy phải nghỉ vài chặng mới giáp vòng.

Nhưng đó không phải lý do mình viết riêng một bài về nó. Lý do là vì cái cuộc sống thú vị và tính cách đáng học hỏi của nó.

Nói về tính cách, nó là một trong những đứa có thái độ sống tích cực nhất mà mình từng được gặp. Mình cũng là người tích cực nhưng so với nó thì chỉ bằng cái móng tay. Vài ấn tượng mà mình vẫn nhớ về nó:

  • Sáng nào cũng thấy nó tung tăng vô công ty, gặp ai cũng cười nói vui vẻ, rất ân cần.
  • Nó luôn luôn nghĩ tích cực về mọi thứ, luôn luôn tươi cười và hòa nhã với bất kỳ ai.
  • Nói chuyện với nó là một trong những cách nhanh nhất để cảm thấy cuộc đời tươi đẹp, nó luôn luôn nhìn ra mặt tích cực của mọi vấn đề dù trong bất kỳ trường hợp khó khăn nào, kể cả công việc và cuộc sống.
  • Trong công việc thì khi đưa ra bất kỳ việc gì dù có liên quan đến nó hay không, nếu được xung phong nó đều xung phong nhận làm.
  • Làm việc với nó luôn thoải mái tinh thần vì nó luôn hướng tới giải pháp (ngược với những người chỉ thích nói về vấn đề).
  • Hồi công ty mình được một công ty lớn khác accquire lại, trong khi toàn bộ nhân viên đang còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì nó đã lang thang sang bên trụ sở cty kia làm quen, rồi chỉ vài tuần sau số người bên công ty kia biết nó còn nhiều hơn biết CEO bên công ty mình (nó cũng chỉ là lính lác chứ không phải sếp sòng gì).
  • Nó hay xung phong đi mua đồ văn phòng phẩm cho anh em trong team ở cái cửa hàng Officeworks gần công ty, chả biết nó làm gì mà giờ bên đó đặt cho nó cái biệt danh là “happy man” luôn.

Đọc tiếp »

Tổng quan về công việc UX Design

Aug 28, 2015
Category: Product Design
ux_designer

Đã từ lâu mình có dự định sẽ viết lại một cách hệ thống toàn bộ những kỹ năng và kinh nghiệm về UX mà mình đã tích lũy được trong quá trình làm việc. Tuy nhiên trước khi viết sâu vào những chủ đề đó, thiết nghĩ cần phải có một bài tổng quan để mọi người có cái nhìn khái quát về công việc này.

Đó là mục đích của bài viết này, bài viết khá là dài dù mình đã cố rút ngắn. Bài viết sẽ dùng tiếng Anh tiếng Việt lẫn lộn để dễ diễn đạt các từ chuyên môn.

UX Design, công việc thường bị hiểu sai ý nghĩa, có lẽ là vì có từ “Design” trong đó nên thường làm mọi người nghĩ rằng công việc này liên quan nhiều đến đồ họa, màu sắc,…

Thật ra phần nhiều công việc của vị trí này không đụng đến thiết kế đồ họa nhiều, có lẽ nên hiểu nghĩa của chữ design là “Xây dựng trải nghiệm người dùng” thì hợp lý hơn.

Công việc này thật ra thì nó gần với vị trí Product Manager (ở các ngân hàng thì thường gọi là Product Owner) hơn. Thực tế 80% thời gian của UXD là làm việc với Product Owner và các stakeholders, chỉ  khoảng 20% thời gian ở giai đoạn sau thì mới làm việc với Visual Designer (và thường thì UXD cũng chỉ phối hợp với Visual Designer chứ không phải là họ tự làm visual interface).

Đọc tiếp »

Tập trung vào sản phẩm

Aug 27, 2015
sunrise2

Từ ngày quay về Sydney, mình chọn ở trên một vùng núi khá đẹp nằm ở phía tây Sydney, nhà mình nằm trên một sườn đồi nhìn ra một thung lũng. Cảnh trên mình chụp từ ban công nhà, sáng nào dậy cũng vừa ăn sáng và ngắm cảnh này (nhiều lúc nhớ Đà Lạt vô cùng). Và vì ở trên núi nên thời gian di chuyển đi làm cũng lâu hơn, từ ga ở nhà mình đi lên khu trung tâm tài chính Sydney nơi mình làm việc mất khoảng gần 40 phút.

Train ở Sydney thì rất êm, ngồi ngắm cảnh vài ngày thì cũng bắt đầu chán, nhàn cư vi bất thiện, phải tìm cái gì đó để tận dụng khoản thời gian này một cách giá trị hơn. Thế là mình quyết định sẽ viết trở lại. Vì viết cũng là một cách để hệ thống lại những kiến thức mà mình đã tích lũy được. Và biết đâu từ những bài viết linh tinh này sẽ giúp ích được gì đó cho anh em ở nhà.

Xong phần tả cảnh, đây là bài mới viết hôm qua:

—-

 

Mình có một niềm tin đơn giản, sản phẩm đã có vấn đề thì cố vùng vẫy gì cũng vô ích.

  • Cố gắng sales –> càng sales càng chết (vì khách hàng ký với chúng ta một lần không thấy hiệu quả họ sẽ bỏ đi luôn). Chưa kể ta phải luôn sales trong tư thế đi năn nỉ khách hàng – chứ không phải là mang giải pháp đến (“giúp”) cho khách hàng).
  • Cố gắng marketing: cái này gói gọn trong một câu kinh điển: “nothing kills a bad product faster than good marketing” (không có gì giết chết một sản phẩm thất bại nhanh hơn một chiến dịch marketing thành công)
  • Cố gắng tìm nhà đầu tư: luôn luôn gõ cửa với tư thế đi xin xỏ. Nhà đầu tư giỏi họ chỉ muốn hợp tác với bạn để cùng đưa một sản phẩm tiềm năng lên một tầm cao hơn. Không ai lập quỹ lên để đi làm từ thiện (trừ khi đó là quỹ từ thiện).
  • Cố gắng giữ/thu hút nhân tài bằng du lịch, ăn chơi nhảy múa: chưa kể về vấn đề chi phí trong giai đoạn khó khăn, những hoạt động này chỉ giữ được những nhân viên thích chơi, những người thích làm họ muốn được làm và thấy những cái họ làm tạo ra tác động mạnh. Cách thu hút người tốt nhất luôn là một sản phẩm mạnh.
  • Offer share/cổ phiếu: sản phẩm đã có vấn đề, công ty không có tương lai thì share cũng như mớ giấy lộn.

Cho nên: sản phẩm có vấn đề thì cứ tập trung mà khắc phục sản phẩm trước. Đừng nói chuyện marketing, sales, đầu tư… này nọ.

Tuy nhiên cải thiện sản phẩm là một câu hỏi quá rộng, khó có câu trả lời chung, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi cây mỗi trái, mỗi sâu mỗi bệnh, mỗi bệnh mỗi thuốc.

Có rất nhiều việc phải làm một cách nhịp nhàng trong trường hợp dầu sôi lửa bỏng này, nhưng có vài việc mà mình nghĩ cần ưu tiên làm trước:

Đọc tiếp »

Người và robot

Aug 27, 2015
man_vs_robot

Đây là một kinh nghiệm mà mình rút ra được sau nhiều năm làm quản lý. Xin lưu ý rằng đây chỉ là kinh nghiệm cá nhân, nó có thể đúng với mình nhưng không chắc là có đúng với bạn hay không. Ghi ra như một ghi chép cá nhân là chính, đồng thời chia sẻ biết đâu nó sẽ có chút hữu ích nào đó với mọi người.

NGƯỜI

Người thường dễ nhận diện: luôn bước vô cty với tinh thần vui vẻ, mắt nó sáng lên khi nghe về những điều mới, những việc mà nó thấy tốt cho cty, giao cho nó việc khó thì thường nó xem đó là cơ hội để được thử thách hơn là ngồi kêu trời kêu đất.

Nhóm này nên tuyển kỹ, xét đạo đức nhiều hơn cả chuyên môn. Chuyên môn của nhóm này nhiều khi thua mấy đứa có kinh nghiệm đôi chút cũng không sao, với cái thái độ sống của nó + được đào tạo + được trao cho cơ hội, chẳng mấy chốc tụi nó sẽ qua đám có kinh nghiệm nhưng lại hay coi trời bằng vung.

Nhóm này thường khi làm gì mà thất bại thì nó là đứa tự xỉ vã nó đầu tiên, không phải đợi ai nói (khác với nhóm Robot thường sẽ có xu hướng tại, bị, thì, mà,…)

Khi cty phát triển hay khi công ty có vấn đề, đều dành thời gian ngồi tâm sự với nhóm này, chia sẻ hướng đi rõ ràng, chia sẻ tình hình công ty đang tốt hay đang xấu. Vì đám này không sống bằng lương và mà tụi nó sống bằng những trải nghiệm, được thấy những thành quả gặt được từ nỗ lực của nó.

Đây là nhóm mà mình xem là anh em, dù lên voi xuống chó mình cũng nghĩ về tụi nó (và thường tụi nó cũng theo mình dù mình đang cưỡi voi hay cưỡi chó).

Đọc tiếp »

Lý thuyết và thực hành

Aug 26, 2015
Category: Product Design
Theory and practice words written on the chalkboard

Công ty gần đây mình làm việc là một UX Consultancy khá nổi tiếng (Top10 UX Consultancy lớn nhất Úc), khách hàng của công ty trải rộng trong nhiều lĩnh vực (tài chính, technology, telecommucation,…)

Nói thêm một chút về mô hình công ty này vì nó khá thú vị và (hình như) chưa có ở Việt Nam – ít ra là trong ngành UX.

Công việc chủ yếu của bọn mình là đến trực tiếp trụ sở của khách hàng và làm việc (gọi là onsite), thường là mỗi người sẽ được giao một dự án và trực tiếp lead team của khách hàng (gọi là inject).

Tùy theo industry và quy mô của công ty khách hàng mà: khi thì bọn mình sẽ lead một team Dev, khi thì sẽ lead một team UX Design (đóng vai trò như một UX Lead), thậm chí có trường hợp là one man show luôn (tự xử hết). Đến khi deliver sản phẩm là coi như xong dự án, lại tiếp tục đi dự án khác. Industry mình phụ trách là FinTech (Financial Technology) nên thường môi trường là các ngân hàng và thường làm việc chung với team UX Design.

Công việc này khá thú vị vì:

1. Được làm việc với rất nhiều môi trường khác nhau, nhiều ngành nghề khác nhau.
2. Khác với mô hình Agency, Consultancy khi đến làm việc với khách hàng là với tư cách là một chuyên gia nên rất được cưng chiều và trao rất nhiều quyền. Chính điều này tạo điều kiện rất thuận lợi cho bọn mình làm việc (và dĩ nhiên expectation của khách hàng cũng rất cao).
3. Đi rất nhiều nơi (nhờ thời gian làm việc ở đây mà mình được đi nhiều nơi ở nước Úc) và thường đi lại ăn ở rất sướng.

Đổi lại thì kỳ vọng của khách hàng đặt lên vai cũng rất lớn, nếu làm không tốt sẽ là thảm họa.

Do tính chất công việc là phải tự thân lead dự án của khách hàng nên trước giờ công ty tuyển rất kỹ, trung bình các bạn đồng nghiệp của mình có tối thiểu 10-15 năm kinh nghiệm trực tiếp trong ngành. Tuy nhiên thời gian gần đây công ty phát triển quá nhanh, mà nhân lực lại không đủ dẫn đến yêu cầu tuyển dụng giảm đi (trước đây trung bình khoảng 5 vòng thì bây giờ còn 3 vòng), trước đây sau khi tuyển dụng phải có gần 1 tháng induction mới ra field thì gần đây chỉ sau một tuần cá biệt có trường hợp vài ngày là ra field luôn.

Vì tình hình như vậy nên phát sinh một câu chuyện làm mình rút tỉa được một kết luận muốn chia sẻ với mọi người (sẽ kết luận cuối bài).

Đọc tiếp »

Các bài cũ hơn:12345678Trang sau »